truyện sóng ngầm trường lê

Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Phần 2) Câu chuyện này là phần tiếp theo của bộ ngôn tình trinh thám đình đám "Hãy nhắm mắt khi anh đến" tiếp tục được Đinh Mặc xây dựng đầy hấp dẫn. Một nhóm sát thủ mặt nạ bất thường, tên sát nhân bươm bướm đã Cổng làng tự truyện Làng đúc đồng An Hội. 02:30. Danh nhân đất Việt Người cùng vua Lê mở nước. 03:00. Thời sự 3h. 03:10. Phim truyện Sóng ngầm - Tập 32. 04:00. Thời sự 4h. 04:10. Khám phá thế giới Di sản của các nền văn minh: Syria - cuộc cách mạng Lưỡng Hà. 05:00. Chào cờ Khu ký túc xá nam sinh trong trường Đại học Sư phạm vốn luôn tràn ngập những tiếng cười nói rôm rả của những chàng trai trẻ tràn đầy nhiệt huyết. Bỗng nhiên, một cậu nam sinh bị giết hại, bầu không khí hoang mang lo sợ bao trùm khắp ngôi trường. Nhưng vụ án này mới chỉ là mở màn cho những vụ án giết người thảm khốc tiếp theo. 6. Lịch phát sóng. VTV9 HD. Thứ 3 (13/07/2021) Không tìm thấy dữ liệu. Nghìn Lẻ Một Đêm (Tập 9) Thời gian chiếu: 17:00 13/07/2021 Thời lượng dự kiến: 40 phút. Báo lỗi. Yêu thích. Truyện Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Phần 2) Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Phần 2) 7.5/10 76689 Tác giả: Đinh Mặc Thể loại: Ngôn Tình, Trinh Thám Nguồn: Diễn Đàn Lê Qúy Đôn Trạng thái: Full Dịch giả: Hàn Vũ Phi Công ty Phát hành: Văn Việt Nhà Xuất Bản Thanh Niên Ngày xuất bản: Tháng 5/2018 Rencontrer La Famille De Son Copain. 3 ngày sau, bé Nhi đã bình phục trở lại. Điều khiến cho cô bé vui nhất chính là khi mở mắt sau cơn sốt cao được nhìn thấy một nhánh lan rừng đang nở hoa rất đẹp. Con bé vốn dĩ rất yêu thiên nhiên, nó yêu hoa cỏ, tất cả những loài động vật. Cầm nhánh lan trên tay con bé cười tít mắt rồi khẽ đưa mũi ngửi nhẹ cánh hoa. Nam những ngày qua đều đến đây canh chừng con bé, Nam nói- - Nhóc thích không..?Nhi gật đầu- - Dạ có ạ, em thích lắm, cảm ơn anh Nam cười rồi chỉ tay ra phía cửa nơi cu Lụn đang đứng lấp ló- - Cái này không phải của anh đâu, là của thằng nhóc đang rình mò bên ngoài kia kia. Nó đã giúp anh rất nhiều trong việc đi vào rừng hái thuốc cho em đấy. Em phải cảm ơn nó mới nhìn ra ngoài rồi cười tươi rạng rỡ- - Em cảm ơn anh Lụn, hoa đẹp nhóc ngượng chín mặt, mấy hôm nay nó lo lắng đến không ăn được cơm. Lúc nào cũng chỉ mong sao bé Nhi tỉnh lại. Giờ con bé đã tỉnh thì nó lại bỏ chạy, một người phụ nữ người đồng bào đem thức ăn vào cho Nhi, Nam đứng lên nói- - Em cố ăn vào cho mau khỏe, hôm nào khỏe rồi lại ra suối luyện tập với anh. Anh đi vâng dạ gật đầu, bước ra khỏi nhà gỗ lúc này cũng đã xế chiều. Lụn đợi Nam rồi chạy theo hỏi- - Anh lại đi đánh nhau với sư phụ Méng Sử phải không..?Nam cười- - Đúng rồi, mấy hôm nay trong làng có dịch sốt nên anh với mấy vị sư phụ cũng chưa đánh với nhau trận nào. Bây giờ ổn rồi, phải tiếp tục chứ. Hì hỏi tiếp- - Anh đã thắng họ bao giờ chưa..?Nam lắc đầu- - Chưa, chưa từng một lần.....Mỗi người bọn họ đều có những kỹ năng rất đặc biệt, không một ai giống ai. Ba năm anh luyện tập chăm chỉ tới bây giờ cũng chưa thể vượt qua được mặt là bãi đất trống, gã mặt đen A Páo, thầy thuốc Pỉn Tá, bóng ma Ga Rông đang ngồi trên đống củi quen thuộc của làng. Người đang đứng ở giữa bãi đất chờ đợi chính là Méng Sử, cũng là người khỏe nhất, mạnh nhất trong 4 vị sư phụ. Ba năm đằng đẵng, từng ngày trôi qua Nam đều phải trải qua những buổi chiều tập luyện như vậy. Gọi là tập luyện nhưng 2 năm đầu tiên Nam chỉ như một bao cát để cho họ dợt. Những trận đòn nhức nhối đến tận mấy hôm sau, nhưng vết thương lớn nhỏ chằng chịt, dù thế nhưng chưa một lần Nam nói câu bỏ môt cái Nam chạy nhanh về phía bãi đất trống rồi bật nhảy qua hàng rào cây gần 2m một cách nhẹ nhàng. Tiếp đất lập tức Nam thủ thế, cả hai nhìn nhau bằng ánh mắt đầy sắc lạnh. Không khí căng thẳng đến mức cu Lụn nhìn mà không dám thở mạnh. Dù hàng ngày Lụn đều được xem những trận đánh như thế này suốt mấy năm qua. Cả Lụn cũng cảm nhận được khí thế hừng hực của những người đàn ông mạnh mẽ đang có mặt ở tiếng hét vang cả hai người lao thẳng vào nhau như hai con mãnh hổ. Nhưng bây giờ đã khác ngày xưa, những cú đấm của Méng Sử không còn trúng vào Nam dễ dàng như trước nữa. Cơ thể của Nam linh hoạt, uyển chuyển đầy tinh tế, cảm tưởng như Nam chỉ né được đòn trong tích tắc, những đòn đánh sượt qua chỉ cách cơ thể tính bằng milimet. Không chỉ né được đòn, Nam còn tung ra những cú đánh hiểm hóc khiến cho Méng Sử bắt buộc phải thoái lui. Những bước di chuyển như phán đoán được đối thủ sẽ làm gì tiếp theo dựa vào mắt quan sát và phân tích kinh hồn, quả đúng như vậy, càng về sau thì những đòn đánh của Méng Sử như đã bị bắt bài, khẽ xoay người Nam đã tránh được, thâm chí Méng Sử có tung đòn liên hoàn thì ngay lập tức cũng bị vô hiệu hóa. Cát bụi trong khoảng sân bị những bước di chuyển của cả hai thổi tung lên mù gừng càng già càng cay, sự tập trung cũng như sự ranh ma trong bắt được những khoảnh khắc sơ hở, con hổ già Méng Sử với kinh nghiệm thực chiến lâu năm đã chiến thắng bằng một đòn cùi chỏ vào ngay vùng gáy, đòn đánh không một chút lương tay, cao thủ với cao thủ chỉ hơn nhau ở xác suất 1 giây ra đòn. Lãnh nguyên cú cùi chỏ vào vùng hiểm, Nam gục xuống sân không một chút gượng Méng Sử cũng toát mồ hôi đầm đìa, cánh tay rắn chắc vốn được so sánh với sắt thép cũng đã bầm tím bởi những đòn đánh của Nam mà Méng Sử phải chật vật mới đỡ được. Mắt vẫn long lên sòng sọc bởi khi vào trận đối với những con người này họ không đặt cảm tính, họ chiến đấu bằng tất cả sức mạnh, bởi đó cũng là cách tôn trọng đối thủ. Phải mất gần phút sau Nam mới có thể gượng dậy, khẽ đưa tay ra sau vặn vặn lại cổ, xoa lên phần vừa bị đánh, Nam đứng cúi dầu trước bốn vị sư phụ- - Cảm sử giờ cũng đã thả lỏng, gã đáp- - Mày tiến bộ một cách kinh người, hôm nay gần như mày đã đẩy lùi được tao về bên phần sân của mình. Nhưng nếu chỉ như thế thì chưa thể đánh bại được tao đâu. Cố gắng thêm đi.....Nam mỉm cười- - Tôi biết rồi, nhưng đòn đánh vừa rồi quả thật không cách nào đỡ vị sư phụ rời đi, còn lại A Páo, đây là người tiếp xúc, nói chuyện với Nam nhiều nhất. Cũng là người đã dạy Nam những bước căn bản võ thuật của gã. Căn bản nhưng ba năm qua từng ngày, từng ngày Nam vẫn chăm chỉ tập luyện, và Nam cảm nhận rõ thực lực của mình giờ đây đã đến điểm Páo vỗ vai Nam cười- - Ở đây chưa có ai khiến hắn phải đổ mồ hôi hột vậy đâu, khá lắm. Tối nay cả bốn người chúng ta phải đi ra ngoài. Việc trong làng trông cậy vào mày. Có thông tin gần đây cho thấy bọn chúng đã đánh hơi thấy chỗ này, không ngoại trừ khả năng chúng đã rình rập bên ngoài kia. Để cẩn thân hơn chúng ta cần có chuẩn bị cau mày- - Lũ khốn đó còn dám đến đây sao..?A Páo khẽ cười- - Chỉ cần bọn trẻ còn thì chúng vẫn sẽ săn đuổi. Đừng đánh giá thấp chúng, nếu như bọn chúng là kẻ dễ bắt nạt thì mày nghĩ tại sao chúng tao phải trốn tránh giấu bọn trẻ ở tận vùng rừng núi hiểm trở này. Chưa bao giờ chúng dễ bị đánh bại cả, qua thời gian chúng càng ngày càng nguy hiểm và tàn bạo hơn mà thôi. Hãy nhớ lấy điều này, nếu như mày gặp một trong số bọn chúng thì đừng nhân từ một giây nào cả, hãy giết chết chúng ngay nếu như cậu muốn bảo vệ bọn trẻ. Đi ăn cơm thôi, Pỉn Tá có gửi tao đưa cho mày thuốc trị thương đây, xoa lên phần cơ thể bị đánh mai sẽ không bị bầm đó cả bốn người được người đàn ông bí ẩn kia dặn dò những điều gì đó, mặt mũi ai nấy cũng đều rất nghiêm trọng. Nam cũng muốn đi nhưng chuyện này Nam không rành bằng họ, bởi " bọn chúng " Nam chưa từng gặp qua, chỉ được nghe kể lại. Lý do tại sao những đứa trẻ ở đây đều bị thương nặng mặc dù chúng còn rất nhỏ, đứa thì bị chặt ngón tay, đứa bị cắt lưỡi, đứa thì bị bỏng gần nửa khuôn mặt.....Chúng có một quá khứ đầy đáng sợ, và giờ cái quá khứ đó vẫn đang tiếp tục săn đuổi chúng chưa chịu buông tha. Lũ man rợ, dã tâm kia theo Nam được biết là một nhóm sát thủ máu lạnh. Chưa biết chúng làm việc cho ai, tại sao chúng lại săn tìm những đứa trẻ không có khả năng tự vệ, nhưng trong số 9 đứa trẻ ở đây may mắn được cứu sống thì đã có rất nhiều những đứa trẻ khác bị giết cũng chính là lý do vì sao Nam chưa thể rời khỏi nơi này. Bởi Nam nghĩ mình có trách nhiệm phải bảo vệ bọn trẻ. Đúng như lời A Páo nói, với sức mạnh, với khả năng của mình thì 4 người họ không phải sợ bất cứ ai, nhưng họ vẫn phải chạy trốn, Nam không dám tưởng tượng " bọn chúng " mạnh đến cỡ khi bốn vị sư phụ đi, họ quay lại nhìn Nam gật đầu như một niềm tin vào Nam. Họ đặt trách nhiệm bảo vệ làng này lên vai Nam, có thể đi ra ngoài rất nguy hiểm nhưng nhìn bọn trẻ đang vui cười bên trong nhà Nam cảm nhận được mình cần phải cẩn thận hơn. Đưa nắm tay lên trên như một lời hứa, Nam khẽ nói" Tôi sẽ bảo vệ chúng."Nhưng thật không may, Nam đã không thực hiện được lời hứa đó.......Ngay trong đêm ấy, khi mà tất cả chìm dần vào trong màn đêm. Khi mà thông tin đến với ngôi làng quá chậm, hoặc có thể kẻ đưa tin là một người trong số bọn chúng nên đó là thông tin vị sư phụ rời khỏi làng buổi tối, thì đúng nửa đêm ngôi làng bị tập kích.....Khi Nam nghe được những tiếng động lạ phát ra từ phía nhà gỗ thì mọi chuyện đã quá lửa chiếu vào trong chỉ giúp cho Nam nhìn rõ 4 đứa trẻ cùng 2 người phụ nữ đang nằm trong vũng máu. Chưa hết, tiếng động tiếp tục phát ra từ phía ngôi nhà bên cạnh. Đó là ngôi nhà mà Nhi cùng với Lụn và 3 đứa trẻ khác đang hét lớn, tiếng hét như xé tan màn đêm, nước mắt tự nhiên chảy xuống bởi dưới ánh lửa Nam thấy hai cái bóng áo đen vừa lao ra bên ngoài từ trong nhà bọn trẻ, trên tay chúng là con dao sáng loáng, máu từ con dao vẫn đang nhỏ tong tong xuống đất. Nam như một con thú điên cuồng lao vào hai tên mặc đồ đen kín mít chỉ hở mỗi đôi mắt, mắt kẻ nào kẻ đấy đều sắc như dao lam. Cái nhìn của chúng khiến Nam rùng mình. Nam lao vào chúng không mảy may suy nghĩ- - Tao sẽ giết chúng mày....Nhưng tất cả đã quá muộn....... " Lép bép....lép bép.."Tiếng củi khô đang cháy nổ tanh tách khi Nam khẽ đẩy phần củi từ bên ngoài vào, mùi thơm của khoai lang nướng đang lan tỏa khiến cho Lụn chảy nước miếng, nó nhìn Nam hỏi- - Anh ơi, chín chưa ạ..?Nam lắc đầu- - Chưa đâu, phải vùi một lúc nữa ăn mới thơm. Ngửi thấy không, nức hết cả mũi rồi nhăn mặt- - Nhưng em đói quá cười- - Anh đã bảo mày ở nhà mà không nghe, cứ cố theo anh làm gì. Khu rừng này nguy hiểm lắm đấy có biết không hả..?Lụn gãi đầu ngại ngùng, nhưng ánh mắt của nó được ánh lửa chiếu vào long lanh, nó quả quyết- - Em biết, nhưng đi với anh Nam thì em không sợ gì cả. Với lại lần này là đi hái thuốc cho bé Nhi, em muốn tự tay mình làm điều gì đó cho lắc đầu rồi dùng một xiên que nãy giờ Nam ngồi vót nhọn. Vẩy nhẹ bàn tay, nhìn qua rất nhẹ nhàng nhưng xiên que ấy cắm phập vào giữ đám tro vẫn còn đang ửng hồng rất nóng. Nam nói- - Chín rồi đó, cẩn thận kẻo cầm xiên que rút lên, cái que xiên chính giữa vào củ khoai lang được được vùi trong tro đỏ. Tuy bên trong đã mềm, rướp ra cả mật vàng nhưng lớp vỏ khoai bên ngoài khá cứng bởi đã cháy đen. Vậy mà chỉ một cái vẩy tay Nam lại có thể khiến cho xiên que tưởng chừng vô hại kia cắm phập vào xuyên qua củ khoai như vậy. Lụn nhìn Nam đầy thán phục- - Anh Nam siêu quá đi. Em bẻ cho anh một nửa xoa đầu Lụn rồi nói- - Em ăn đi, anh không đói. Vẫn còn 1 củ mà, để sáng mai ăn sáng rồi trở về làng cậu bé bị bỏng gần như một nửa khuôn mặt đang thổi phù phù những miếng khoai nóng giãy, nghe cậu bé muốn chăm sóc Nhi, Nam thấy hình ảnh của mình ngày xưa, cái ngày mà hai anh em Nam phải nương tựa vào nhau mà sống, nhớ đến quả táo mà bố Nam cho Hạnh khi cả hai mới dọn về nhà mụ Hường sống. Nam cũng nhường cho em hết những gì ngon lành than vẫn cháy, nhưng trời đã về khuya, đêm trong rừng rất lạnh. Bớt lửa để tránh thu hút thú dữ, Nam ngước lên bầu trời le lói những vì sao đang ánh lên sau những tán lá cây của rừng rậm- - Con bé Hạnh giờ ra sao rồi nhỉ..? Mình nhớ nó 3 năm, kể từ ngày được Đen đưa đến đây......Vậy mà đã 3 năm trôi qua rồi, thời gian như một con thoi dệt vải, cuộc đời con người như những mành chỉ được con thoi đó quay dần cho đến khi kết thúc. Chỉ có điều con thoi thời gian không bao giờ dừng lại, còn chỉ trên nó cũng như tuổi đời của con người, cuối cùng sẽ chấm năm, không dài, nhưng cũng không phải ngắn. Đối với người bình thường 3 năm ở đây có lẽ là một địa ngục trần gian, là một cực hình không ai dám đương đầu. Nhưng với Nam quỹ thời gian 3 năm qua dường như chưa đủ, bởi cho dù có cố gắng tận dụng thế nào thì Nam vẫn không thể đồng ý với bản thân rằng đã đủ. Ngày đêm tập luyện không kể mưa gió, trời nóng hay lạnh. Sức chịu đựng và ý chí của Nam khiến cho tất cả phải nể sợ. Họ không biết mục đích cuối cùng của Nam là gì, nhưng họ nhận thấy rằng trong Nam đang ẩn chứa một con quỷ đáng con quỷ này chỉ trong vòng 3 năm đã có thể một mình tung hoành trong khu rừng rậm mà trước đây chỉ chậm một chút nữa thôi tính mạng của nó đã bị khu rừng nuốt chửng." Phì...Phì..."Trong màn đêm lạnh lẽo, ánh lửa dường như không đủ để con người có thể nhìn thấy được những gì đang diễn ra xung quanh. Vậy nhưng một lưỡi dao sắc nhọn vừa lóe lên rồi cắm phập vào gốc cây cách đó chừng 4m. Ngay lập tức cành lá xào xạc, một lát sau tất cả lại trở về trang thái im ìm, tĩnh lặng, không có gì ngoài tiếng côn trùng, tiếng củi ăn xong đã ngủ say, Nam cởi áo ngoài đắp thêm vào cho thằng bé, cẩn thận hơn Nam lấy trong túi ra một lọ thuốc nhỏ màu vàng, chấm lên đầu ngón tay, Nam khẽ bôi lên tay chân, cũng như trán của Lụn. Thứ này chính là một loại thảo dược được Pỉn Tá sử dụng mỗi khi đi rừng, nó có tác dụng tránh rắn và các loại côn trùng có nọc độc. Mới ban nãy đã có con rắn muốn tấn công hai anh em. Lưỡi dao mà Nam phóng đi cũng có tẩm loại thảo dược hữu hiệu này. Đó chính là lý do vì sao mà con rắn ngay lập tức phải trườn rừng nguy hiểm là vậy nhưng vì Lụn nhất quyết đòi đi theo nên Nam cần phải chú ý hơn rất nhiều. Bé Nhi bị ốm, sốt khá cao vào chiều tối ngày hôm qua. Cơn sốt rừng khiến cho Nhi hôn mê bất tỉnh ngay sau bữa cơm. Thật không may khi mà thứ thuốc để điều trị bệnh sốt rừng lúc ấy lại không còn. Ở đây sức khỏe của tất cả mọi người đều nhờ vào Pỉn Tá, một trong bốn gã sư phụ, bởi rất lâu mới có người đi ra khỏi rừng để mua nhu yếu phẩm cần thiết. Ngoài ra cuộc sống của dân làng đều là tự cung, tự trời đã sẩm tối, việc đi vào rừng đã là một chuyện khó khăn, nguy hiểm chứ chưa cần nói đến tìm được cây thuốc. Loại cây này mọc trên vách núi đá dựng đứng, rất khó để hái được vào ban ngày, trời sắp tối nên ai cũng nói để khi sáng sẽ lập tức đi hái thuốc. Tuy nhiên nhìn con bé nằm mê man, hơi thở không đều đặn, mỗi lúc nó lại sốt cao hơn, nhưng người nó thì lại lạnh. Nam mới đưa ra ý kiến, Nam sẽ vào rừng hái trong những người ở đây thì chỉ có Pỉn Tá và Nam là biết rõ cây thuốc này. Pỉn Tá không thể rời khỏi làng bởi bệnh tình của Nhi chưa rõ sẽ dẫn đến biến chứng gì, những người còn lại có thể đi rừng nhưng lại không biết cây thuốc mọc ở đâu. Nếu để muộn hơn sợ rằng Nhi sẽ càng nguy hiểm. Vậy nên dù cho mọi người khuyên ngăn nhưng Nam vẫn quyết định đi vào rừng hái một nỗi cậu bé Lụn cứ đòi đi theo, đã ba năm trôi qua nhưng dường như Lụn vẫn chưa thể quên được cái ngày mà Lụn để lạc mất Nhi, lần đó cả Nam và Nhi đều suýt chết. Cũng sau lần lạc trong rừng ấy, sức khỏe của Nhi có phần yếu hơn trước, Nhi dễ bị ốm, dễ bị mắc bệnh hơn tất cả mọi người. Điều kiện vật chất thiếu thốn cũng không còn cách nào hơn. Ý thức được việc đó nên Lụn muốn làm điều gì cho Nhi, cũng là chuộc đòi theo nhưng không ai cho, nhìn thằng bé khóc lóc đến đỏ cả mắt Nam cũng thương lắm. Nhưng khu rừng thực sự nguy hiểm, chỉ cần sơ xảy một chút thôi sẽ phải trả giá bằng tính mạng. Có điều, khi Nam chuẩn bị dụng cụ, đồ đạc thì Nam phát hiện ra một chuyện lạ. Vác gùi lên bước đi vào trong bóng tối của khu rừng Nam mới nói- - Nếu muốn đi thì cố chịu mà nằm yên trong gùi khá nặng khẽ nhúc nhích, tiếng nói trong gùi vọng ra- - Anh biết rồi à..? Anh cho em đi thở dài- - Em nghĩ cái gùi này hàng ngày anh cho đá vào leo rừng nên e bỏ đá ra chui vào rồi lừa anh hả. Thằng ngốc, đấy là luyện tập, còn đây là đi hái thuốc nên tất nhiên anh phải bỏ đá ra chứ. Có ai mà vác cái gùi nặng mấy chục cân đi rừng vào ban đêm thút thít- - Em...em xin lỗi....Em lại gây ra chuyện rồi, nhưng em chỉ muốn hái thuốc cho bé cười- - Anh biết nên anh mới vác theo em, đừng lo....Em không nặng bằng số đá hàng ngày anh vẫn đem theo. Mà này em sụt mất 3kg rồi đấy, lo ăn uống vào. Chịu khó nhé, anh sẽ đi nhanh đó.....Khi đến đoạn nghỉ anh sẽ để em vâng dạ đồng ý, chỉ với cái đèn pin gắn trên mũ mà Nam băng rừng rất nhanh nhẹn. Đó là trên vai còn vác theo cả một cậu bé, Nam hiểu được cảm giác của Lụn. Một người anh trai muốn chăm sóc em gái mình, Nam cũng biết Lụn luôn ngại ngùng bởi chuyện quá khứ, một đứa nhỏ lại suy nghĩ nhiều đến vậy thật khó cho nó. Bởi vậy, tuy phát hiện ra cậu bé trốn trong gùi Nam vẫn quyết định mang theo. Vì đây cũng chính là cơ hội để cho Lụn thấy yên thằng bé ngủ ngon lành, nhìn sang gùi thuốc đã được hái khá nhiều. Nam mỉm cười- - Khá lắm nhóc, sau này nhóc sẽ trở thành một người đàn ông thực thụ. Hãy cố gắng chăm sóc, bảo vệ cho những người mình yêu thương......Đừng giống như anh. Qua một đêm thức trắng nhưng mặt Nam vẫn tỉnh táo như không có gì xảy ra, cu Lụn cũng đang khẽ nhích người dậy, đêm qua Lụn ngủ rất ngon. Dụi dụi mắt nhìn anh Nam đang cởi trần, thấy chiếc áo của anh Nam đang đắp trên người mình, Lụn vội vàng quàng áo lại cho Nam rồi nói- - Anh không ngủ ạ..? Lại còn cởi trần nữa, anh đúng là đồ quái áo lên người Nam, Lụn lần đầu tiên được nhìn thấy những vết sẹo chằng chịt khắp cơ thể người anh mà Lụn vô cùng yêu quý. Lụn không thể tin vào mắt mình được rằng cơ thể con người lại có thể chịu nhiều tổn thương đến như vậy. Nhưng cũng đúng thôi, kể từ ngày anh Nam mới đặt chân đến đây đã là những chuỗi ngày khổ luyện đầy vất vả, cực khổ. Những ngày đầu tiên Lụn còn nhớ, anh Nam bị 4 vị sư phụ quần cho tơi tả, họ không hề nương tay, nhưng cứ bị đánh ngã là anh Nam lại đứng dậy, trừ khi bị đánh đến ngất. Rồi những buổi tối, khi đám trẻ con đi ngủ, Lụn vẫn nghe thấy những tiếng đấm đá phía ngoài sân, nhìn lén ra ngoài Lụn thấy anh Nam đang miệt mài luyện tập. Mồ hôi chảy ướt đẫm tấm thân trần cứng rắn, ánh trăng soi sáng khiến cơ thể anh Nam sáng lên như một bức tượng. Và tất nhiên ngày nào anh Nam cũng như đi một thời gian, Lụn không còn thấy anh Nam bị 4 người sư phụ đánh ngất nữa, những cuộc đấu võ giữa họ ngày một quyết liệt. Tuy anh Nam vẫn luôn là người bị đánh bại trong suốt 3 năm qua nhưng cứ trôi qua một ngày anh Nam lại gây thêm phiền toái cho bốn vị sư phụ. Tiếp nữa, sang năm thứ 2 Nam đã tự đi rừng một mình, tự săn bắn dưới sự chỉ dẫn của Méng Sử, có lần Lụn nghe lén được Méng Sử nói với ba người còn lại" Thằng nhóc này đúng là quái vật, ánh mắt của nó khi tập trung vào con mồi là ánh mắt của một sát thủ " Nhất chiêu tất sát ". Chẳng bao lâu nữa nó sẽ vượt mặt cả tôi."Méng Sử nói về Nam một cách đầy tự hào, không hề giống với gương mặt cau có, khó chịu mỗi khi chiều về ông ta lôi Nam ra làm bao cát để tập dợt. Lụn đứng nép phía sau nhà tranh nhìn vị sư phụ khó gần nhất đang thao thao bất tuyệt về anh Nam bằng điệu cười khoái chí. Không chỉ có sư phụ Méng Sử, cả sư phụ Pỉn Tá cũng hết lời khen ngợi Nam. Sư phụ Pỉn Tá nói" Chưa từng có ai đi hái thuốc mà mỗi lần đi nó đều cõng trên vai cái gùi nặng đến mấy chục kilo cả. Có những hôm chân nó bị bật cả máu nhưng cả quãng đường đau đến toát mồ hôi thằng bé cũng không hé răng kêu đau nửa lời. "Ra là vậy, từ khi Nam đến Lụn ghét mấy vị sư phụ lắm, bởi thường ngày họ rất hà khắc trong mọi chuyện. Lụn quý Nam bởi Nam luôn biết cách thổi hồn vào những câu chuyện Nam kể, Lụn cũng như Nhi cùng bọn trẻ rất thích được Nam dạy học. Mỗi ngày nhìn Nam bị bốn vị sư phụ hành hạ Lụn và Nhi đều rấn nước mắt. Nhưng không phải vậy, xem cách mà họ bàn tán về Nam kìa, họ vui mừng, họ tự hào bởi Nam đang làm rất tốt những gì mà họ truyền đến đây Lụn hỏi Nam- - Những vết sẹo này đau lắm hả anh..? Anh có giận bốn vị sư phụ không.?Nam khẽ cười- - Anh ghi nhớ từng vết thương trên cơ thể mình, có những vết thương trước khi anh đến đây đã có. Tất cả những vết sẹo đều giống nhau, qua thời gian nó sẽ lành lại không còn đau đớn. Nhưng không phải là tất cả, một vài vết sẹo nhắc cho anh nhớ anh còn việc phải làm với nó, mỗi khi nhớ lại vết sẹo đó lại nhói lên từng cơn. Tuy nhiên em hỏi anh có giận 4 vị sư phụ không thì tất nhiên là không rồi. Với anh họ là những người thầy đáng kính, chỉ có điều trước mặt anh và mọi người họ luôn tỏ ra bực bội với anh, bởi vì họ không muốn anh yếu đuối, kiêng nể.....Em có biết cách để truyền đạt tốt nhất cho một người chính là khiến cho người đó căm thù mình, có căm thù mới có nung nấu ý định trả thù và có cố gắng. Một người mềm yếu thì kẻ họ đào tạo ra cũng sẽ yếu mềm. Bốn người họ là những người rất tốt, trước khi anh đến đây thì họ cũng đã liều mạng sống của mình để bảo vệ ngôi làng, cũng như các em đấy thôi. Em nói như thế có phải người xấu không..?Lụn gật đầu cái rụp- - Dạ đúng rồi, anh Nam đúng là cao thủ, chuyện gì anh cũng biết. Em định kể cho anh một bí mật ai dè anh đã biết hết rồi. Đúng là bốn vị sư phụ đều rất quý anh, em từng nghe họ nói thế mà. Nhưng nhìn bốn vị sư phụ em vẫn sợ lắm, không dám lại gần như đốt lại đám lửa sắp tàn, nướng lại củ khoai cho Lụn ăn lấy sức chuẩn bị lên đường, vừa nướng khoai Nam vừa nói- - Có người từng dạy anh rằng, tốt xấu không phải do mọi người định nghĩa, nó là cảm nhận riêng của mỗi con người, mỗi hoàn cảnh. Em chỉ cần biết những người đang đối tốt với em là ai, còn trong mắt người khác họ có xấu cũng không phải điều đáng bận tâm. Bởi không ai có thể làm hài lòng được tất cả, Hãy tin vào cảm nhận của chính bản thân mình. Nào sáng rồi, ăn xong rồi lên đường thôi. Từ đây về làng chỉ còn nửa đường. Gùi thuốc đã đầy nên anh không cõng em được, tự đi nhé.....Cố lên đừng để tụt lại phía sau, phải nhớ rằng Nhi đang đợi chúng ta ở nắm chặt hai bàn tay lại rồi ăn ngấu nghiến củ khoai, Lụn biết anh Nam nói vậy nhưng vì Lụn đi theo đã khiến cho hành trình của anh Nam chậm đi rất nhiều, nếu đi một mình có lẽ anh Nam đã cố gắng quay trở lại từ đêm hôm qua. Lý do anh Nam không ngủ cũng bởi anh đang lo lắng cho Nhi, đi phía sau anh Nam, cu Lụn khẽ lau nước mắt, không phải nó đau vì bàn chân bị gai rừng đâm chảy máu mà nó nhìn anh Nam với tấm lưng rộng lớn đang cố gắng bảo vệ, lo lắng cho nó trong từng suy nghĩ, Lụn quẹt ngang mũi, nó hét to- - Em cảm ơn phì cười, bởi thằng bé không làm cho Nam thất vọng, Nam nói- - Đàn ông không nên ủy mị, tiếp tục đi thôi, băng qua con suối này là về đến làng rồi. Em có món quà gì tặng cho Nhi phải không..? Chắc con bé sẽ thích không ngờ đã bị anh Nam phát hiện, món quà mà anh Nam đang nói chính là một nhánh lan rừng có độc nhất bông hoa màu tím, trên đường hái thuốc ngày hôm qua Lụn đã nhìn thấy nó, Lụn để trong gùi thuốc, bé Nhi rất thích hoa, Lụn hi vọng Nhi sẽ thích món quà trời ló dạng, phía trước chính là con suối nơi Nam luyện tập hàng ngày. Ánh nắng đang dần lên cao, chỉ còn một quãng nữa là về tới nhà, nhưng khi hai anh em vừa xuất hiện thì đã có tiếng tù và báo hiệu vang lên. Đứng ở bìa rừng có lẽ cả đêm qua, ba vị sư phụ cũng không ngủ. Họ đợi Nam, họ đợi cu Lụn. Nhìn thấy họ Lụn sợ hãi trốn sau Nam, Nam cười- - Đừng lo, có anh ở đây rồi....Hơn nữa họ đợi chúng ta không phải là để trách mắng đưa gùi thuốc cho Méng Sử rồi ngồi bệt luôn xuống đất, thở mạnh ra rồi ngẩng mặt lên trời Nam mới dám tin mình đã trở về, Méng Sử vác gùi thuốc quay đi, gã nói- - Làm tốt lắm, chú mày nói đúng, nếu đợi thì nhiều khả năng con bé sẽ không qua khỏi. Đồ quái vật liều mạng......Về làng sau Sử chạy nhanh về phía làng, gã mặt đen A Páo nhìn cu Lụn khẽ cười- - Lên lưng ta cõng về nào, chân chảy máu rồi kia nhìn anh Nam nghi ngại- - Vậy còn anh Nam ạ..?A Páo liếc sang Nam rồi lắc đầu- - Nó không dễ chết vậy đâu, chẳng qua nhóc ăn hết phần thức ăn của nó nên giờ nó mới cần nghỉ ngơi. Lát nó sẽ về sau......Chẳng phải nhóc muốn nhìn thấy bé Nhi hay sao....Nhanh nhếch mép cười, Nam ra hiệu cho Lụn đi theo A Páo. Quả đúng là về được đến làng Nam mới thấy nhẹ nhõm, vị sư phụ còn lại để cho Nam nghỉ một chút rồi đỡ Nam đứng dậy. Tất cả quay về làng, sư phụ Pỉn Tá cũng đã dùng chỗ thảo được đó chữa cho Nhi, thấy Nam về mọi người đều cúi đầu cảm ơn, có những người phụ nữ hàng ngày vẫn chăm lo cho bọn trẻ còn rơi nước mắt. Pỉn Tá cùng người đàn ông đứng đầu ngôi làng này từ trong nhà gỗ đi ra, Pỉn Tá mỉm cười gật đầu, còn người đàn ông với vết sẹo kéo dài chéo cả khuôn mặt nói- - Con làm tốt lắm, cô bé đã qua cơn nguy hiểm...Nam cúi đầu cảm ơn mọi người, nhìn vào trong Nam thấy Lụn đang khẽ đặt nhánh lan rừng gần với gối của Nhi. Ơn trời tất cả mọi chuyện đã ổn, người đàn ông kia đi qua vỗ vai Nam- - Nhớ em gái phải không..? Ta biết con có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào, nhưng tại sao con vẫn không làm trả lời- - Vì thời hạn của con là ở đây 4 năm. Chưa đến lúc bỏ đi, người đàn ông khẽ lắc đầu tiếc nuối- - Cậu thanh niên cố chấp, đúng là giao kèo của bọn họ với chúng ta là như vậy, nhưng 3 năm qua con đã học hết tất cả những gì chúng ta có rồi. Lý do mà con ở lại đây chẳng phải là vì bọn trẻ hay sao...? Lẽ ra ta không nên kể cho con những chuyện mà con không liên quan Tá đứng sau nói- - Nhiều lúc tôi nghĩ nếu cậu ta quay về nơi xuất phát liệu rằng có phải chúng ta đã tạo lên một con quỷ máu lạnh. Lúc này Long đang lái xe, thấy có cuộc gọi đến, mở máy ra xem chưa kịp nghe thì cuộc gọi đã kết thúc, nhìn số Long thấy đó là số của bé Trang, ngày trước khi Long còn phải quản lý chi nhánh của công ty dưới Hải Phòng thì chú Đại có dặn Long phải đôi lúc chú ý đến cô bé một chút. Khoảng thời gian ấy nhiều lần Nam vướng vào rắc rối, Trang đều gọi điện cho Long đến giải quyết. Cũng đã rất lâu rồi Long mới nhìn thấy số điện thoại của Trang gọi cho mình. Nhưng lâu nay Trang cũng đâu có còn liên quan gì đến Nam nữa, Long chợt nghĩ" Con bé này từ xưa đến giờ nó chỉ gọi cho mình khi thằng Nam gặp chuyện gì đó, kể từ khi Nam nó bỏ đi, chưa bao giờ con bé gọi cho mình một lần nào nữa, sao hôm nay nó lại gọi, Nam đã trở về nhưng rồi lại biến mất, anh Đại đang tìm nó khắp nơi....Có lẽ nào, con bé đã gặp thằng Nam....hay là Nam nó đã xảy ra chuyện gì..? "Dừng xe lại ven đường, Long bấm gọi lại số vừa nãy, nhưng hiện tại số điện thoại đó đã thuê bao. Long tiếp tục gọi cho chú Đại, chú Đại bắt máy Long nói- - Anh Đại, lâu nay anh có gặp con bé Trang không, con bé mà ngày trước hay đi cùng thằng Nam Đại đáp- - Có chứ, thi thoảng anh vẫn gặp con bé vào thăm Thúy mà....Giờ con bé đang học trên Hà Nội, mà có chuyện gì vậy..?Long đáp- - Ban nãy con bé có gọi điện cho em, nhưng giờ em gọi lại thì nó đã tắt máy.....Mà ngày trước, nó chỉ gọi cho em khi nào thằng Nam gặp rắc rối thôi....Em nghĩ....Chú Đại vội nói tiếp- - Chú nghĩ con bé đã gặp thằng Nam à..? Đợi anh một chút..Chú Đại tắt máy rồi gọi điện thoại ngay cho bác Dung, bởi một ý nghĩ của chú Đại vừa thoáng qua đó là Nam quay về nhà. Thực ra lần trước Nam về, chú Đại cũng đã gọi thông báo với bác Dung, nhưng bác Dung đã biết từ trước, bởi Nam đã về nhà xong mới lên Hà Nội. Chú Đại cũng có dặn bác Dung nếu Nam mà về thì nhờ bác Dung báo cho chú Đại biết, bác Dung nghe máy, chú Đại hỏi luôn- - Alo, chị Dung ạ.....Có phải Nam nó về đấy không chị..?Bác Dung cười rồi đáp- - Đúng rồi, nó về từ tối hôm qua hay đêm hôm qua gì ấy....Chú Đại tiếp- - Thế sao chị không báo cho em biết, giờ nó đâu rồi chị...? Cho em gặp nó một Dung trả lời- - Tôi quên khuấy đi mất, cập rập nhiều chuyện quá, với lại sáng nay nó cũng nói, tối nó lên Hà Nội gặp chú với thăm em gái mà.....Giờ có khi nó chuẩn bị đi rồi ấy...Chú Đại tiếp tục- - Vậy nhờ chị sang bên nhà xem giúp em nó còn ở đó không, nếu còn chị cho em nói chuyện với nó. Có như thế nào chị cũng gọi lại ngay cho em máy, lấy một điện thoại khác chú Đại gọi lại cho Long, chú Đại nói- - Đúng là thằng Nam đã về nhà từ hôm qua, giờ anh đang nhờ bác nó sang nhà xem nó còn ở đó không, nó bảo tối nay sẽ lên đây để thăm em gái.....Nhưng vấn đề anh đang lo là tại sao con bé Trang lại tắt điện thoại....Long đáp- - Nếu nó về là mừng rồi anh, anh em mình khổ bao nhiêu công sức, nhờ hết các mối quan hệ mà vẫn chưa tìm được, ai dè.....thằng nhóc này trốn kỹ thật đấy..10 phút sau bác Dung gọi lại, nhưng bằng một giọng hớt hải- - Chú Đại à, tôi...tôi...sang nhà rồi....nhưng mà, không có nó ở nhà....cửa nhà mở toang không khóa, xe máy của nó vẫn còn ở trong sân....Nhìn trong nhà thì thấy đồ đạc của nó vẫn còn để đây....Nhưng không biết nó đi đâu cả....Chú Đại đáp- - Vậy chắc nó đi thăm bạn bè hay gì thôi chị....Chị đừng lo gì nhé...thằng nhóc này nó có bao giờ ở yên một chỗ máy, chú Đại gọi cho Long, chú Đại nói- - Không ổn rồi em, hình như đúng như em nghĩ, thằng Nam với cái Trang xảy ra chuyện rồi....Không có nó ở nhà, theo lời bác của Nam thì đúng là đầu giờ chiều, chị ấy có gặp cả con bé Trang nữa, anh nghĩ hai đứa nó đã gặp chuyện gì đáp- - Nhưng cũng có thể hai đứa nó đi chung với nhau thì sao hả anh..? Thanh niên bây giờ những chuyện đó cũng dễ hiểu mà. Chưa kể đến bọn nó từng thân thiết như thế, hãy cứ đợi đến sáng mai rồi xem sao anh ạ....Lo lắng thái quá cũng không giải quyết được vấn đề gì...Mai là chủ nhật, nếu thằng Nam vẫn chưa lên gặp anh thì em sẽ cùng anh về đó xem Đại thấy Long nói cũng có lý, một cuộc điện thoại chưa kết luận được điều gì, nhưng quan trọng nhất là Nam đã xuất hiện. Chú Đại đồng ý nghe theo Long, chờ đến sáng hôm sau xem sao vì bây giờ cũng đã tối.[....]9h tối trong một căn phòng kín bưng, Nam đã tỉnh dậy, đầu vẫn còn choáng váng bởi lúc lên xe oto Nam và Trang đã bị đám người lạ mặt này đánh thuốc mê. Khẽ cử động Nam chạm vào tay một người nào đó, nhìn sang thì đó chính là Trang vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh. Nam lay người Trang- - Trang, dậy đi....Tỉnh lại đi nào..Nhưng có vẻ lượng thuốc mê hãy còn nên Trang không nhận thức được gì cả, cửa phòng mở ra, tên cầm đầu ban nãy bước vào, hắn ngạc nhiên- - Thằng nhóc, mày quả là có sức khỏe hơn người ấy, hít phải lượng thuốc mê như vậy lẽ ra phải 3 tiếng nữa mày mới tỉnh được chứ. Chẳng trách mày lại khó tìm đến như nói không sai, tuy Nam đã tỉnh lại nhưng toàn bộ cơ thể của Nam đang rã rời, không thể cử động được như ý muốn....Nam nói- - Tôi biết việc mình đã làm cần phải chịu trách nhiệm, nhưng hãy thả cô gái này ra, cô ấy không liên quan gì đến chuyện này cả..?Gã kia có chút ngạc nhiên, bởi hắn cũng không hiểu Nam đang nói đến chuyện gì, nhưng hắn đáp- - Tao không biết việc mày làm là gì....? Nhưng trước khi chị Phụng đến đây thì tạm thời tao chưa thả con bé này được. Bởi nó không ngoan ngoãn như mày nói...Khà khà...Tuy nhiên, yên tâm đi, bọn tao làm việc theo mệnh lệnh...Và chị Phụng đã ra lệnh không ai được làm hại đến hai đứa bọn mày nên cứ yên phận mà ở đây, sẽ có người phục vụ chúng mày chu đáo....Sau khi chị Phụng đến sẽ quyết định rồi hắn gọi người đem đồ ăn, nước uống, cũng như quần áo để cho Nam và Trang thay...Hắn cười- - Trong phòng này đầy đủ mọi thứ, cần gì cứ gõ cửa nói với người bên ngoài, ngoan thì tao sẽ không để cho chúng mày phải khổ, còn có ý định khác.....thì xoẹt...Vừa nói hắn vừa đưa tay lên cổ làm ký hiệu hăm dọa, Nam hỏi- - Chị Phụng.......chị Phụng là ai...? Các người biết ai tên là Đen chứ..? Tôi muốn gặp anh ta..Gã kia cười phá lên- - Mày bị sảng à..? Đen, Đen nào...? Hình như mày đang nhầm bọn tao với ai đó...Mày không cần phải hỏi nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên chị Phụng ra lệnh bắt cóc một thằng như mày, tao cũng không hiểu với mục đích gì, nhưng đích thân chị Phụng ra lệnh, xem chừng mày cũng không phải dạng tôm tép. Nghỉ ngơi đi, có làm gì thì nhớ be bé tiếng thôi....Mấy thằng ở đây cũng thèm thuồng con bé này lắm đấy...Há há há....Tao đùa thôi.[......]Tại một nơi khác, Đen ngồi trong một ngôi nhà, chăm chú vào màn hình điện thoại, Đen có chút hoang mang, bấm máy gọi điện, khi mà đầu dây bên kia bắt máy, người đàn ông nói- - Có chuyện gì vậy...? Tay Đại có động tĩnh gì à..?Đen đáp- - Không, hắn vẫn sinh hoạt như bình thường, nhưng có một chuyện khác tôi nghĩ ông nên đàn ông kia hỏi- - Chuyện gì..?Đen tiếp- - Đã hai hôm nay thằng nhóc không di chuyển.....Một trong hai thiết bị định vị đã mất liên lạc, cái còn lại vẫn cố định một chỗ đã hai ngày nay. Điều này không giống với tính cách của nó....Nó không bao giờ để thời gian chết, nhất là khi nó biết kẻ thù vẫn còn sống.....Nó cũng chưa đến gặp tay Đại như ông đã dự đoán....Vậy nó có thể đi đâu khi nó cũng chưa quay về ngôi nhà bí mật...?Người đàn ông nuốt nước bọt, ông ta hỏi- - Ý của cậu là...?Đen đáp- - Xin lỗi vì đã trái lệnh của ông, nhưng hiện tại tôi đang có mặt ở nhà thằng nhóc. Chiếc xe phân khối lớn có gắn định vị vẫn đang ở đây, nhưng.....Người đàn ông nghiến răng nói- - Nhưng sao...?Đen trả lời- - Trong nhà có khá nhiều dấu chân khác nhau, đồ đạc của thằng nhóc vẫn còn, chưa kể còn có một sợi dây buộc tóc của con gái....Sau khi xem xét kỹ những vết giày, tôi đoán đã có ít nhất 4 đến 5 thằng có mặt tại đây. Nền nhà còn có những vết di chuyển, vết ngã, nhưng không có máu......Nó đã bị một đám người đưa đi.

truyện sóng ngầm trường lê