yêu quái thư trai

Anh ấy phát hiện sống ở bên trái là nữ vương của các tiêu đề bài báo và sống ở bên phải là một nam diễn viên gạo cội. Lúc anh ấy đi ra ngoài đến chỗ thang máy, thì đứng bên trái là một siêu mẫu và đứng ở bên phải là một luật sư kim bài. Ở phía đối diện, là một con cá sấu tài chính thường thấy trên các tạp chí. Yêu quái càng có võ công cao cường thì lại càng tỉ lệ thuận với độ xinh đẹp, sắc vóc ngắm là say. Động bàn tơ - Yêu tinh nhện Hội chị em xinh đẹp và được trau chuốt tỉ mẩn về ngoại hình, phục trang. Thoáng nhìn vào màu sắc đã biết độ nguy hiểm, xảo quyệt của "động bàn tơ" này. Phiên bản Tây Du Ký 1986 thuyết phục khán giả màn ảnh vì tính nhân văn. Tình Yêu và Quái Vật - Love and Monsters là một bộ phim phiêu lưu hậu khải huyền của Mỹ năm 2020. Tình Yêu và Quái Vật - Love and Monsters là một bộ phim phiêu lưu hậu khải huyền của Mỹ năm 2020 do Michael Matthews đạo diễn. Nội dung phim kể về trong một thế giới đầy rẫy / Tình yêu cung hoàng đạo / Tình yêu của Song Tử và Bọ Cạp : Cặp đôi kỳ quái nhưng dễ thương Trong tình yêu việc tìm hiểu sự hợp nhau được nhiều bạn quan tâm. Bạn là thanh niên Song Tử đang yêu hoặc đang tìm hiểu thanh niên Bọ Cạp. Liệu Song Tử và Bọ Cạp có hợp nhau không. Cùng tìm hiểu câu chuyện tình yêu của hai bạn qua bài viết dưới đây. Nội dung phim Truy Lùng Quái Yêu - Monster Hunt là phim lấy bối cảnh thời thượng cổ, khi thế giới còn hỗn mang, loài yêu quái đã thống trị mặt đất. Trong phim Truy Lùng Quái Yêu con người xuất hiện đánh bại yêu giới và xua đuổi toàn bộ yêu quái lên những ngọn núi tăm tối nhất. Rencontrer La Famille De Son Copain. Rót một chung trà xanh, Cù Thanh Hành trước hết giải thích, “Vị vừa rồi là Chu bà bà, tuổi trẻ mất con, thế nên hễ thấy người thanh niên lịch sự tuấn tú đều muốn mời về nhà làm khách. Nếu như có mạo phạm, tôi thay mặt nói lời xin lỗi.”“Không có việc gì.” Lục Tri Phi suy nghĩ một chút, vẫn là đem câu hỏi vị Chu bà bà kia là người hay yêu nuốt xuống bụng, lấy phong thư ra giao cho Cù Thanh Hành, “Đây là thư anh ta muốn tôi giao cho anh, còn nói chỉ cần anh xem sẽ hiểu.”“Thư của tôi?” Cù Thanh Hành rất kinh ngạc, mở thư ra xem, biểu tình cũng không trầm trọng như trong tưởng tượng, chỉ nhẹ nhàng cảm thán một câu, “Xem ra, thời gian của ta thật sự không còn nhiều lắm.”Sau đó lại là một quãng trầm mặc lâu dài. Tầm mắt của anh ta lướt qua song cửa nhìn bầu trời dần tối đi bên ngoài, trong mắt cất giấu nghìn vạn ưu tư, chỉ là không biết nên mở miệng thế nào, một lúc lâu sau mới hỏi “Cậu… từ lúc nào đến đây? Cố nhân hết thảy vẫn mạnh khỏe?”Lục Tri Phi tâm tư thông thấu, đáp “Sơn hà toàn vẹn, cố nhân như trước.”“Tốt, vậy là tốt rồi.” Gương mặt của Cù Thanh Hành lộ ra nụ cười từ tận đáy lòng, mà chuyện sinh tử của bản thân anh ta lại chỉ coi như phù vân, “Cậu trở về thay tôi nói với Thương Tứ, cái chết của tôi đại khái là do bệnh cũ tái phát, không cần để ý. Về phần Long tước bút và Khốn linh tỏa, trong thư tôi nói đã cùng tôi hạ táng, vậy nhất định là ở trong mộ phần. Còn nếu bị mất hẳn là do người khác lấy đi.”“Tiên sinh không có đầu mối gì sao?” Lục Tri Phi lập tức đem chuyện của Cù Tê ra nói cho đối phương Thanh Hành khẽ nhíu mày, lại lắc đầu, “Tôi đến Bắc Bình không lâu, cũng không gây thù chuốc oán với kẻ nào, bằng hữu đều là người Thương Tứ quen biết. Còn chuyện của vị tên Cù Tê kia càng là không thể biết đến.”Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Cù Thanh Hành bước ra ngoài đáp lời, Lục Tri Phi ở bên trong nhìn ra, chỉ thấy một thiếu nữ ước chừng đôi mươi đưa hộp thức ăn cho Cù Thanh Hành, trong đôi mắt xinh đẹp rõ ràng tràn ngập ái mộ. Chỉ là Cù Thanh Hành lại lắc đầu cự tuyệt, chung quy cũng không nhận lấy chiếc hộp Cù Thanh Hành trở lại, Lục Tri Phi nhịn không được hỏi “Vị kia là?”“Là một học sinh của tôi, đã khiến cậu chê cười rồi.” Trong giọng của Cù Thanh Hành mang theo chút bất đắc dĩ, nhưng nhìn thần sắc kia rồi lại không giống hoàn toàn vô tình. Không được bao lâu, Lục Tri Phi đã đến lúc trở về, mắt vừa nhoáng lên liền thấy bản thân đã ở thư diện ánh mắt dò hỏi của Thương Tứ, Lục Tri Phi lắc Tứ lắc lắc tín châm trong tay, nói “Nam Anh vừa đưa tin đến, trên sổ sinh tử không có kẻ tên Cù Tê đó. Nói cách khác, y là một người không nên tồn tại trên thế giới này.”Lục Tri Phi kinh ngạc, thảo nào Cù Tê lại chạy trốn nhanh như vậy. Chỉ là chuyện này cũng quá mơ hồ rồi, một ngôi sao được vạn người chú mục lại là kẻ không nên tồn tại ở thế giới này, vậy từ trước đến giờ người bọn họ dõi theo rốt cục lại là kẻ như thế nào?Thương Tứ dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu, tay khoanh lại trước ngực, bàn tay cắm vào ống tay áo chậm rãi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói “Thế giới rộng lớn, không gì không có. Người thiếu niên, sinh lộ của ngươi vẫn còn rất dài.”Ngoài phòng, Thái Bạch và Thái Hắc đang lập quy củ cho yêu quái mới đến, bọn họ đi đi lại lại trên hành lang, chống nạnh hất cằm, đem một tia khí phách của Thương Tứ diễn dịch ra đáng yêu đến cực Tứ nhìn cũng cảm thấy khá thú vị, bước đến hắng giọng nói, “Người chạy về phía nào?”Tiểu yêu quái cả người đều bị một đoàn khói đen che chắn, nhìn không rõ thân hình, thanh âm run rẩy, “Đi… đi về phía bắc.”“Ừ, tiếp tục bảo đám huynh đệ của ngươi nhìn chằm chằm, đừng để y rời thành.”“Dạ!” Tiếng của tiểu yêu quái vừa dứt, thân thể lập tức tan thành khói đen biến mất vô tung.“Đây là Ảnh yêu.” Thương Tứ giải thích “Chính là loại lần trước tập kích ngươi trong trường học. Không có lực công kích gì nhưng nơi nào cũng có thể nhìn thấy một chút.”Lục Tri Phi lại sửng sốt, trong giọng nói hiếm thấy mang theo một tia mừng rỡ, “Vừa rồi nó ở dạng linh thể phải không? Ảnh yêu là không có thực thể, mà tôi lại nhìn thấy nó, nói cách khác… tôi đã có thể nhìn thấy yêu quái rồi?”Thương Tứ không trả lời, ngược lại lên tiếng phân phó “Thái Bạch Thái Hắc, đi chuẩn bị một gian phòng cho cậu ta.”“Dạ ~~~” Thái Bạch Thái Hắc nhấc vạt áo lên vội vàng chạy Lục Tri Phi nhìn theo bóng lưng cô lãnh của Thương Tứ đột nhiên hiểu ra, cậu nhẹ nhàng sờ nốt chu sa trên trán mình —— cậu có thể nhìn thấy yêu quái đều là nhờ nốt chu sa Thương Tứ điểm trực tiếp đâm thủng sự thật này, có lẽ là một chút ôn nhu ít ỏi của Thương cậu suy nghĩ rõ ràng xong, Thương Tứ lại lên tiếng, “Vết chu sa này sẽ tồn tại cả đêm, ngươi cứ ở lại đây đến hừng đông ngày mai hẳn đi.”Lục Tri Phi đi tới phía sau hắn, “Anh… có… có thể giúp tôi điểm một lần nữa không? Tôi muốn trở về nhìn ba ba.”Thương Tứ không trả lời, Lục Tri Phi có chút vội vàng nói “Tôi có thể không lấy thù lao lần này, anh không phải thích thức ăn tôi nấu sao? Tôi có thể mỗi ngày đều nấu cho anh, tôi còn có thể…”“Hừ.” Thương Tứ bỗng nhiên cắt lời cậu, quay đầu đem gương mặt đắm chìm trong ánh trăng, lẳng lặng nhìn Lục Tri Phi nói “Ngươi quá nóng nảy.”“Nhưng ba ba có thể còn đang đợi tôi.” Thanh âm của Lục Tri Phi đã tỉnh táo lại, chỉ là dưới lớp mặt biển phẳng lặng đó lại nổi lên sóng gió Thương Tứ chưa từng nhìn thấy, “Ba ba nhất định còn đang đợi tôi quay về.”“Nhưng chấm chu sa của ta cũng không phải dễ dàng điểm lên như vậy.” Thương Tứ vẫn cự tuyệt, “Đi nghỉ ngơi đi, ngày mai tiếp tục theo ta học chữ.”“Tôi…” Lục Tri Phi còn muốn nói điều gì, thế nhưng chỉ mới nháy mắt một cái Thương Tứ đã biến mất, để lại một mình cậu đứng trong đình viện tối đen, suy nghĩ xuất Bạch Thái Hắc rất nhanh đã chạy trở về, kéo kéo ống quần Lục Tri Phi, “Lục Lục, Lục Lục, phòng ở đã chuẩn bị tốt rồi! Đi ngủ thôi!”Lục Tri Phi đến giờ mới chợt tỉnh lại, đi theo bọn họ.–Phía bên kia, Thương Tứ không chút rụt rè xuất hiện trong khu nhà đại minh tinh Cù Tê đang ở, dọc theo cầu thang chậm rãi đi lên. Cửa nhà Cù Tê đóng kín, thế nhưng việc này đối với Thương Tứ mà nói cũng không phải vấn đề gì, phá khóa rồi vào trong —— Tính cách của vị đại minh tinh này cũng rất bình dân, mà căn nhà này cũng bình dân hệt như vậy, nội thất bên trong tựa hồ đều đã có niên đại lâu đời, thứ duy nhất đáng giá khen ngợi chính là cả căn nhà đều được quét dọn sạch sẽ, bố trí cũng cực kỳ có phẩm đượm phong cách của Cù Thanh Tứ với tay lên cầm một quyển sách trên kệ, 《Mộng khê bút đàm 》 bản viết tay, trên lạc khoản có ghi năm 1910, tại nhà cũ Thượng Hải, Cù Thanh thứ khác Thương Tứ cũng không thèm nhìn, nơi này quá nặng vết tích của Cù Thanh Hành, nếu không phải đã cực kỳ xác định đối phương đã chết đi, Thương Tứ tuyệt đối sẽ cho rằng người kia còn sống, hơn nữa còn ở trong căn phòng này đọc sách uống trà, an hưởng thái bình thịnh người kia rõ ràng đã chết, chuyện vết tích của bằng hữu bị người khác tận lực mô phỏng theo khiến Thương Tứ cực kỳ không vui. Hắn chợt nhớ đến điều gì, xoay người mở tủ quần áo trong phòng ngủ, bất chợt còn phát hiện vài bộ sườn xám được cất sâu trong tủ phục phụ nữ?Không, sợ rằng không chỉ là như Tứ xoay người, chắp tay sau lưng quan sát gian phòng ngủ này, trong không khí ngờ ngợ còn lưu lại một tia nguyên lực ba động —— đó là khí tức của Khốn linh ai đã từng bị vây ở nơi này? Hơn nữa thời gian nhất định không ngắn, bằng không khí tức của Khốn linh tỏa cũng không thể đọng lại lâu đến thế.–Cùng lúc đó, một mình Lục Tri Phi ngủ không được, liền ngồi trên bậc thềm trước cửa phòng, dựa vào tường ngây ngô. Bất chợt, một thân ảnh xuất hiện trong đình viện, Lục Tri Phi còn tưởng là Thương Tứ đã trở về, đứng dậy rướn người ra lan can xem xét, lại nhìn thấy một người đàn ông xa lạ mặc áo choàng nọ giương mắt nhìn cậu, gương mặt nghiêm nghị hờ hững lạnh lùng không chút biểu tình, “Thương Tứ không ở đây?”“Anh ta đã ra ngoài.” Lục Tri Phi bảo trì trấn tĩnh, “Anh là ai?”“Ngươi có tư cách hỏi sao?” Người nọ ngẩng đầu nhìn Lục Tri Phi, thế nhưng thần tình kia giống như Lục Tri Phi chỉ là một hạt bụi giữa phàm trần, “Bảo hắn đi ra gặp ta.”Thần sắc của Lục Tri Phi so với người nọ càng đạm mạc, “Ồ, rất xin lỗi, tôi cũng không có tư cách ra lệnh cho anh ta đi ra gặp anh.”Nam nhân nhíu mày, “Thương Tứ dạy quy củ cho ngươi như vậy sao? Không lớn không nhỏ.”“Thư trai có quy củ của thư trai.” Tâm tình của Lục Tri Phi tối nay không phải quá tốt, đối mặt với chất vấn bất chợt ùa đến như vậy hiển nhiên càng không thoải mái gì, “Tôi không biết anh ta khi nào sẽ trở về, nếu anh muốn đợi, xin cứ tự nhiên.”Dứt lời, Lục Tri Phi xoay người về phòng, thân ảnh của người đàn ông nọ lại hiện ra chắn trước mặt cậu, “Ta có chuyện rất trọng yếu muốn tìm hắn, nói cho ta biết hắn ở nơi nào.”“Tôi không biết.” Lục Tri Phi cũng không sợ người này ra tay, Lão Trúc Tử từng nói qua, thư trai có cấm chế, trừ phi người tới còn lợi hại hơn Thương Tứ mới phá vỡ được, bằng không Lục Tri Phi chính là tuyệt đối an toàn, hơn nữa người này có thể tự do ra vào, xem ra hẳn cũng là bạn của Thương Tứ. Chỉ là, cho dù người nọ không động thủ nhưng cũng không chịu tránh đường, hai người cứ trầm mặc giằng co như nhiên, hai tiếng “Bì bõm!” đánh vỡ bình bé mập Thái Bạch Thái Hắc từ trong góc lao ra, trong tay còn cầm hai cái chổi size bỏ túi phi thường anh dũng chạy đến chắn ở trước mặt Lục Tri Phi, cái chổi vung lên, “Hừ! Người từ phương nào đến!”Nam nhân ngẩn người, lập tức trưng ra bộ mặt đen đến mức hai bé mập cũng run rẩy lên, “Tinh, Tinh quân!”Tinh quân? Lục Tri Phi lập tức nhớ đến, mình từng nghe qua cái tên này ở chô Nam Anh.“Hức hức hức hức…” Hai bé mập nhìn thấy mặt của Tinh quân liền cảm giác được yêu sinh phải thành bi thảm, mà đúng lúc này, một đạo thanh âm bình thường nghe rất thiếu đánh thế nhưng tối nay lại thuận tai đến thần kỳ vang lên, “Ôi chao, tôi còn tưởng là ai chứ? Hóa ra là Tinh quân đại giá quang lâm, trăm năm khó gặp, ngài không đi làm đại sự mà chạy đến chỗ tôi khi dễ kẻ nhỏ yếu làm gì?”Tinh quân quay đầu lại, chỉ thấy Thương Tứ đứng trên lan can, đưa lưng về phía ánh trăng, gương mặt chìm trong bóng tối. Vì vậy cũng nói “Trăm năm không gặp, ngươi trước sau vẫn thích giả vờ giả vịt.”Thương Tứ nhếch miệng cười, “Cái này gọi là khốc soái. Ngươi cũng không ngủ suốt một trăm năm, lượng từ thế nào vẫn cứ bần cùng như vậy chứ?”“Thao.” Tinh quân thấp giọng mắng một câu, Lục Tri Phi không hiểu vì sao lại cảm thấy rất sảng khoái. Lúc này Thương Tứ đã nhảy xuống khỏi lan can, đứng chắn trước mặt Lục Tri Phi khoảng nửa bước, dư quang nhìn về phía cậu, “Thế nào còn chưa ngủ? Đi ra ngắm sao ngắm trăng à?”Lục Tri Phi sai rồi, độc của Thương Tứ là tung ra không chịu ảnh hưởng của góc chết, càng không phân biệt địch đó lại đến phiên Tinh quân phóng độc, “Y không phải đang đợi ngươi sao?”Trong lòng Lục Tri Phi nói thầm một câu, tôi làm sao phải đợi anh ta, thế nhưng ngữ điệu của Tinh quân ý vị thâm trường khiến cậu cảm thấy có chút không thích hợp. Ánh mắt đảo qua, chợt thấy trên người đang mặc bộ y phục sắc màu rực rỡ, lại nhớ đến nốt chu sa trên ở —— Thương áo —— Thương chu sa —— Thương Tứ Tri Phi cũng biết bộ dạng trang điểm lộng lẫy này của mình không có chút sức thuyết phục nào, càng không muốn tiếp tục nhận lấy độc khí của yêu giới bọn họ, liền lạnh lùng nói “Hai người cứ nói chuyện, tôi đi trước.”Sau đó, xoay người, vào phòng, đóng cửa, “Phanh!”Tinh quân hồ nghi, “Y có phải đang tức giận hay không?”“Ta thực sự rất khó hiểu, dựa vào sự ngu đần của ngươi, vì sao có thể sống đến bây giờ mà chưa bị đánh chết?” Thương Tứ quân bằng phẳng, “Bởi vì không ai giết được ta.”Câu nói vừa dứt, trong mắt Tinh quân lại hiện lên một mạt tức giận, “Ngươi biết rõ thân thể Nam Anh không tốt, vì sao còn muốn đệ ấy giúp ngươi chạy chân?”Thương Tứ lạnh mặt đối diện, “Nếu ngươi đã biết thân thể y không tốt, vì sao còn khiến y buồn bực không vui lâu như vậy? Trăm năm trước ta cũng đã cảnh báo ngươi, phá nhân duyên của người khác, cẩn thận thiên lôi đánh xuống.”“Nhân yêu thù đồ, huống hồ đây còn là lời thề do tự người nọ lập ra, nếu như gã ngay cả chuyện này cũng không thể đối mặt thì có tư cách gì đến với Nam Anh? ““Nhân yêu thù đồ hay cái rắm.” Thương Tứ cười nhạo, “Đám lão bất tử kia mụ nội nó cũng chết sạch cả rồi, ngoại trừ ta còn ai đủ khả năng tiếp quản đám rối rắm này?”“Lẽ nào ngươi đã quên bi kịch của Cù Thanh Hành sao?” Tinh quân Tứ lặng lẽ, ánh mắt nhìn tinh quân tràn ngập bi ai, qua vài giây mới nói “Mắng ngươi ngu ngươi đúng thật liền trở nên ngu ngốc, một là yêu quái đực, một là nam đạo sỹ, ngươi có giỏi làm bọn họ sinh ra bán yêu ra cho ta xem? Nếu thật sự có thể sinh, ta liền gọi ngươi một tiếng cha!”Tinh quân nhất thời lâm vào sự trầm mặc khả nghi, vài giây sau cứng rắn lái vào trọng tâm câu chuyện, “Hôm nay Nam Anh nhờ ta điều tra Cù Thanh Hành, tra xét một hồi lại phát hiện có chỗ không đúng. Cù Thanh Hành có một học sinh gọi Hứa Uyển Linh, ngươi có biết không? Nàng đã chết rất nhiều năm rồi, thế nhưng cho đến bây giờ còn chưa đầu thai.”“Du hồn?”“Không,” Tinh quân lắc đầu, “Hồn phách của nàng đã thất tung, đồng thời còn thành công lừa gạt ta. Nếu như không phải lúc điều tra Cù Thanh Hành tiện thể phát hiện nàng, đến bây giờ ta vẫn còn không biết.”Nghe vậy, Thương Tứ trong đầu linh quang chợt hiện, “Ta biết mấy năm nay nàng đã ở đâu.”————-Tác giả có lờiTrong dàn ý của tác phẩm này, ngoại trừ Thái Bạch Thái Hắc và Nam Anh nhuyễn nhuyễn nhu nhu của chúng ta, những yêu quái khác đều có độc. Chương sau phó cp sẽ xuất hiện, chính là dân quốc tiểu thiếu gia và trung khuyển của y mà ta từng nhắc đến trên weibo ~ Thể loại Trợ lý thụ vs lão bản công, 1V1, He, sinh hoạt đầm ấm hằng ngày, đô thị kỳ đàm. Thần tiên ma quái, điềm viên Lục Tri Phi, Thương hợp diễn Mã Yến Yến, Đồng Gia Thụ, Cửu Ca… đám ngưu quỷ xà thần ngơ ngác bệnh tâm thầnSố chương 142 ChươngYêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối là vạn năm lão bất tử. Mà hắn vì muốn thích ứng hoàn cảnh thời hiện đại liền mời một trợ lý sinh lý mới là nhân vật chính, dung nhan đẹp đẽ, chữ viết xấu xí, thích nói chuyện cười lạnh, có thể hành động liền tận lực không nói lời nào, một khi mở miệng liền trực tiếp đem ông chủ độc nghẹn vậy, câu chuyện này, có độc.—- o0o —-Tác phẩm giản bìnhMây mờ tan đi, trăng tròn soi người đến, xốc lên một tấm màn đô thị kỳ quái trong thiên văn chương này được một đám cố sự xâu chuỗi với nhau, cùng phác họa một bức tranh phù thế, nơi mà cả người và yêu đều có thể cùng tồn câu chuyện về Tạng Hồ thích đem gương mặt của mình ra làm emoticons khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc. Có câu chuyện xuyên qua thời không từ một bức ảnh cũ thời dân quốc, khiến người ta có cảm thấy kỳ quái cũng có cảm giác ấm cảm của hai nhân vật chính sẽ chậm rãi lên men dọc theo những cố sự xảy ra, cũng như một câu tác giả đã viết trong thiên văn này “Ta biết đôi mắt của người đã lịch lãm chê chán danh sơn đại xuyên, mà ta chỉ là một tòa núi xanh thấp bé chốn Giang Nam. Thế nhưng nghìn cánh buồm nhẹ lướt qua, núi xanh vẫn mãi chờ nơi ấy.” Ebook Yêu Quái Thư Trai của tác giả Lộng Thanh PhongThể loại Trợ lý thụ vs lão bản công, 1V1, He, sinh hoạt đầm ấm hằng ngày, đô thị kỳ đàm. Thần tiên ma quái, điềm viên Lục Tri Phi, Thương hợp diễn Mã Yến Yến, Đồng Gia Thụ, Cửu Ca… đám ngưu quỷ xà thần ngơ ngác bệnh tâm thầnSố chương 142 ChươngYêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối là vạn năm lão bất tử. Mà hắn vì muốn thích ứng hoàn cảnh thời hiện đại liền mời một trợ lý sinh lý mới là nhân vật chính, dung nhan đẹp đẽ, chữ viết xấu xí, thích nói chuyện cười lạnh, có thể hành động liền tận lực không nói lời nào, một khi mở miệng liền trực tiếp đem ông chủ độc nghẹn vậy, câu chuyện này, có độc.—- o0o —-Tác phẩm giản bìnhMây mờ tan đi, trăng tròn soi người đến, xốc lên một tấm màn đô thị kỳ quái trong thiên văn chương này được một đám cố sự xâu chuỗi với nhau, cùng phác họa một bức tranh phù thế, nơi mà cả người và yêu đều có thể cùng tồn câu chuyện về Tạng Hồ thích đem gương mặt của mình ra làm emoticons khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc. Có câu chuyện xuyên qua thời không từ một bức ảnh cũ thời dân quốc, khiến người ta có cảm thấy kỳ quái cũng có cảm giác ấm cảm của hai nhân vật chính sẽ chậm rãi lên men dọc theo những cố sự xảy ra, cũng như một câu tác giả đã viết trong thiên văn này “Ta biết đôi mắt của người đã lịch lãm chê chán danh sơn đại xuyên, mà ta chỉ là một tòa núi xanh thấp bé chốn Giang Nam. Thế nhưng nghìn cánh buồm nhẹ lướt qua, núi xanh vẫn mãi chờ nơi ấy.” *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để mờ tản đi, trăng tròn soi bóng Tri Phi không ngờ mình có thể gặp lại tên đạo sỹ kia trong một con hẻm phức tạp rắc rối, rác rưởi chồng chất giữa chốn Bắc Kinh phồn hoa sỹ một thân đạo bào, tóc búi cài trâm gỗ, trên sống mũi còn đeo một cặp kính râm gọng tròn, dùng phất trần phẩy phẩy cản đường Lục Tri Phi, lại nương theo ánh trăng bước lên một bước, “Cậu trai trẻ, muốn bói một quẻ không? Cậu hợp nhãn duyên của tôi, quẻ cuối cùng ngày hôm nay lão đạo liền để lại cho cậu, giảm giá hai phần! Có thể dùng tiền mặt lẫn chuyển khoản, thậm chí dùng vật thế tiền, vô cùng tiện lợi.”Lục Tri Phi cầm túi rác trên tay, lẳng lặng nhìn đối thấy người trước mặt không lập tức quay lưng rời đi, đôi mắt của đạo sỹ giấu dưới kính râm hiện lên vẻ vui mừng, có hy vọng. Vì vậy liền nhanh nhảu bấm đốt tay, hắng giọng, “Cậu trai trẻ, tôi xem cậu thiên đình no đủ, viền mặt đoan chính, giữa hai lông mày đào hoa ẩn hiện, đây là dấu hiệu muốn phạm đào hoa nha… Ây?”Bàn tay đang bấm đốt tính toán của đạo sỹ bỗng nhiên ngừng lại, giống như vừa tính ra cái gì bất ngờ, vội vàng đem kính râm kéo xuống, nheo mắt lại tỉ mỉ nhìn Lục Tri Phi, “Cậu là…”Lục Tri Phi tháo khẩu trang xuống, lạnh lùng nhìn đối phương, “Đạo trưởng quý nhân hay quên, không nhớ tôi sao?”“Tổ sư tôi rồi!” Đạo sỹ giống như vừa nhìn thấy quỷ, lập tức xoay người bỏ Tri Phi nhanh chóng đuổi theo, vươn tay nắm cổ áo đạo sỹ kéo lại. Thế nhưng đạo sỹ nào dễ dàng thuận theo, trong lúc đang giãy dụa lại còn tự khiến mình té lộn mèo một cái, tiện thể cũng kéo Lục Tri Phi ngã đặt mông xuống lôi kéo kéo, túi rác bị rách ra, đủ thứ rác rưởi đổ xuống mặt đất. Đạo sỹ đau đớn ôm đầu, lại vừa đúng dịp mây mù tản ra để lộ một vầng trăng tròn vành vạnh.“Mãn nguyệt, đại hung, đại hung a!”Lục Tri Phi khẽ nhíu mày, vô thức ngẩng đầu nhìn lên, gian kế của đạo sỹ vừa đắc thủ lập tức lăn người bỏ chạy. Chỉ là chân mới bước ra đã bị Lục Tri Phi gạt chân, kêu to một tiếng lần nữa ngã Tri Phi cúi đầu nhìn gã, yếu ớt nói “Liên tục ngã hai lần, thật đúng là đại hung.”Lúc này đạo sỹ không chạy nữa, nằm dài trên đất lệ rơi đầy mặt, “Tôi nói Lục thiếu gia này, cậu cũng tội tình gì chứ? Lần trước tôi đã nói với cậu rồi, việc của cậu tôi không giúp được. Thật là, cậu vốn là một nhân loại tốt đẹp biết bao, vì sao lại muốn trộn lẫn vào thế giới của yêu quái làm cái gì chứ? Tôi chỉ là nhất phương đạo sỹ, còn có thể có thần thông gì?”“Ông có thể thấy.” Lục Tri Phi bình tĩnh trả sỹ lồm cồm bò dậy, chỉnh lại búi tóc, nói “Chuyện này có thể giống nhau sao? Tôi là tôi, cậu là cậu, tôi có thể thấy cũng không có nghĩa là cậu có thể thấy, cậu có hiểu hay không?”“Nhưng ông cũng là người.”Đạo sỹ đã chóng mặt rồi, vì sao hắn lại bị kéo vào chứ?“Ai da, vì sao cậu cứ không hiểu chứ? Loại sự tình này là phải để ý cơ duyên.” Đạo sỹ tận tình khuyên bảo, “Anh ta nuôi lớn cậu chính là cơ duyên của cậu. Thế nhưng yêu quái cũng có phân loại, ví dụ như hồ yêu, khuyển yêu là loại yêu quái thường thấy nhất trong miệng nhân loại các cậu. Chỉ là bản thể của cha cậu lại là thực vật, cái này được gọi là thành tinh, tinh quái thuộc dạng linh thể, không giống với yêu quái, anh ta không có thực thể. Lúc còn bé cậu có thể thấy anh ta là vì trẻ con tâm tư tinh thuần, trong mắt không có trọc khí, có thể nhìn được một ít thứ người bình thường không nhìn thấy. Thế nhưng cậu dần dần trưởng thành, bắt đầu dung nhập vào thế giới loài người liền không thể nhìn thấy anh ta nữa, đây cũng đại biểu cho duyên phận của cả hai đã chấm dứt. Duyên đến duyên đi, cậu nên tuân theo pháp tắc tuần hoàn trong thiên địa.”“Đó là ba ba của tôi, so với pháp tắc của thiên địa gì đó thì còn quan trọng hơn nhiều.” Lục Tri Phi lại không hề dao sỹ âm thàm thở dài một hơi, “Tôi không khuyên được cậu, hôm nay lại đụng phải cậu cũng coi như thiên ý. Nếu cậu thật sự muốn gặp lại anh ta phải khai nhãn thêm lần nữa, tuy rằng yêu quái trong thành Bắc Kinh này rất nhiều nhưng không có mấy ai đủ pháp lực làm việc này. Không cần nói đến việc cậu có tìm được hay không, chỉ nói cậu một mình đi cầu loại sự tình này, cậu cho rằng tất cả yêu quái đều tốt bụng giống cha cậu sao?”Lục Tri Phi nhìn hắn, đáp không đúng câu hỏi “Tôi biết ông nhất định có biện pháp, chỉ cần cho tôi biết làm thế nào là được, tôi sẽ không liên lụy ông.”Đạo sỹ nhìn thẳng vào mắt của Lục Tri Phi, con ngươi đen kịt thâm thúy u tĩnh —— màu sắc mày khiến chỉ trong nháy mắt, hắn cảm giác như bản thân đã lạc vào một mặt hồ thần bí sâu thẳm, lông mi thật dài tựa như cây bạch dương thẳng tắp bên bờ, phản chiếu bóng mình xuống mặt hồ trong vắt không hề gợn đôi mắt sạch sẽ như vậy, vốn không nên thấy quá nhiều những thứ tinh sỹ nhìn Lục Tri Phi, Lục Tri Phi cũng nhìn đạo sỹ, hai người ngồi phệch tại con hẻm tràn đầy rác rưởi giằng co lẫn vầng trăng tròn nhô lên giữa trời, đại vương tiểu quỷ cùng hô sỹ nhìn lướt qua những góc tối âm u trong ngõ hẻm, trái tim bất giác run lên một chút, sau đó liền nhanh chóng bò dậy, “Nửa năm này tôi cũng không phải chưa từng thay cậu nghĩ biện pháp, lần trước cậu đã giúp tôi, về tình về lý tôi cũng nên giúp lại một lần. Chuyện khai nhãn cậu không cần nghĩ tới, thế nhưng tôi có thể nghĩ biện pháp tạm thời khiến cậu cảm giác được sự tồn tại của cha cậu.”Nói rồi hắn liền lục lọi trong cái túi vải bố bên hông lấy ra một món đồ đặt vào trong tay Lục Tri Phi, “Cậu cầm cái này, đêm mai tám giờ đến Tam lý truân tìm một cô gái cưỡi Harley[1], cô ta tên Ngô Khương Khương.”Lục Tri Phi cúi đầu nhìn, là một vật màu đen có vẻ giống như một tấm thẻ chặn sách. Thứ này làm từ mảnh gỗ, bốn góc đều điêu khắc hoa văn phức tạp rườm rà, ở chính giữa có khắc bốn chữ phồn thể —— Yêu quái thư trai. Nếu kề sát vào còn có thể ngửi được một hương thơm nhàn nhạt.“Đây là cái gì?” Lục Tri Phi hỏi.“Thẻ chặn sách, bất quá dựa theo ngôn ngữ hiện đại mà nói, cậu cũng có thể xem như thẻ hội viên.” Đạo sỹ thần sắc trịnh trọng, “Nhớ kỹ, ít nói, ít nghe, ít nhìn, nước nơi này sâu hơn cậu nghĩ rất nhiều.”Nói dứt lời, đạo sỹ lần nữa liếc nhìn về góc âm u trong con hẻm, đồng tử hiện lên một tia ngưng trọng. Sau đó vội vàng ném một thứ gì đó xuống mặt đất, chỉ nghe bừng một tiếng đã thấy khói bụi tràn ngập, Lục Tri Phi liền vội vàng che mũi miệng lại, chợt thấy bóng lưng chạy như điên của đạo sỹ sau lớp sương khói, tuyệt đối chỉ có một chữ —— hèn nhát.“Sau này còn gặp lại!”Lục Tri Phi nhớ lần gặp trước đó cũng là thế này, đạo sỹ tựa hồ như đang chạy trốn thứ gì, vừa nghĩ tới đây cậu liền mang theo một tia nghiền ngẫm nhìn quanh khắp nơi, thế nhưng vẫn là không thấy gì cả. Bốn phía yên tĩnh, chỉ có rác rưởi tràn ngập hai bên lẳng lặng nằm dưới ánh đèn đường mờ nhạt, có vẻ đặc biệt hiu quạnh.“Lục Tri Phi, cậu đi đổ rác xong chưa? Mau đến giúp một tay!” Bỗng nhiên, phía sau truyền đến tiếng Tri Phi hoàn hồn, vội vàng đem rác rưởi quét dọn sạch sẽ, sau đó lại vòng cửa sau trở về quán cà phê mà mình đang làm rằng cửa sau của quán thông với con đường nhỏ vắng vẻ, thế nhưng trên thực tế quán cà phê cũng nằm cập đường lớn. Lục Tri Phi vừa vào cửa đã thấy bạn cùng phòng ký túc xá, Mã Yến Yến, đang ngồi trong quán, nhìn menu gọi món. Lục Tri Phi lập tức bước đến bên cạnh, hỏi “Không phải hôm nay đi hẹn hò?”Mã Yến Yến hớp một ngụm cà phê, cảm giác đắng đến cả gương mặt đều nhăn tít lại, “Cậu nói cho tôi một câu phân xử công bình nào, cậu thấy bộ dạng của tôi rất giống gay sao?”Lục Tri Phi nhìn đối phương môi hồng rắng rắng mặc trên người một bộ quần áo vận động, còn khoác chiếc áo gió màu trắng bạc, tuyệt đối là mỹ thiếu niên trong manga của Nhật, ngay cả chiều cao cũng rất thân Nhật, 1m70 không thêm được một phân, vì vậy uyển chuyển nói “Có phải gay hay không không phải then chốt, then chốt ở chỗ —— cậu không nên hẹn nữ sinh khoa tiếp viên hàng không. Các cô ấy ngoại trừ xem cậu như chị em liền không còn biện pháp nào khác.”Lục Tri Phi cảm thấy lời nói của mình đã đủ uyển chuyển, thế nhưng Mã Yến Yến lại từ đó không ngừng bi ai, bộ dạng cầm ly cà phê dốc cạn hệt như những tráng sỹ cổ đại ngửa cổ tu rượu trắng. Sau đó, miệng lưỡi đã đắng càng thêm đắng, tựa như vị đắng của cả thế giới đều tập trung trong miệng của cậu, Mã Yến Yến lặng lẽ nằm dài trên bàn nghĩ —— Vì sao lúc nãy khi ra ngoài không mang đôi giày đế độn tăng chiều đến khi Lục Tri Phi tan ca gọi cậu cùng về, Mã Yến Yến còn đang gục xuống bàn bĩu môi, vẻ mặt Trong lòng bé đang khóc nhưng bé không nói’.Lúc hai người về đến trường học, Mã Yến Yến còn nhìn về phía khu phòng học của bọn họ phẫn nộ giơ ngón giữa, “Đều nói khoa thiết kế thời trang mười nam sinh có chín là gay, đây tuyệt đối là một lời nguyền!”Lục Tri Phi ban đầu cũng không cho là đúng, nhưng mười phút sau khi cậu đang đứng trên ban công phơi đồ, lại nhìn thấy một đống bong bóng sắc màu rực rỡ chầm chậm từ bên dưới bay lên, phía trên còn dán một câu tuyên ngôn L ục Tri Phi tôi yêu em, em là b ầu tr ời r ực r ỡ c ủa tôi’. Lần đầu tiên cậu cảm thấy câu nói vừa rồi của Mã Yến Yến là chính xác —— đây tuyệt đối là nguyền rủa.“Ha ha ha ha ha ha ha ha ai lại có sáng tạo như vậy!” Mã Yến Yến dựa vào khung cửa cười đến đau bụng, “Loại văn chương này, tôi phục rồi, phục rồi…”Lục Tri Phi vẻ mặt hắc tuyến, sau đó cầm lấy cần câu của một người bạn cùng phòng đặt trên ban công vung lên, đám bong bóng chuẩn bị bay lên trời lập tức bị cậu kéo trở trời rực rỡ?Lục Tri Phi nhìn dòng tuyên ngôn trên bong bóng, gương mặt tuấn tú không chút biểu tình cũng sắp rạn nứt, thầm nghĩ Vẫn là bị sét đánh rồi, không chịu vậy, người của cả ký túc xá đều nghe được vị nam sinh thanh lịch đỉnh đỉnh đại danh của hệ thiết kế thời trang Lục Tri Phi, ra lệnh cưỡng chế bạn cùng phòng đang cười có chút hả hê Mã Yến Yến đem hơn mười cái bong bóng đều châm nổ, trong lúc nhất thời, tiếng nổ bùm bùm không ngừng vang vọng bên Mã Yến Yến cũng đột nhiên phát hiện đây là một phương pháp xả stress không tồi, ngay tối hôm đó liền lên mạng đặt mua hơn trăm cái bong bóng chuẩn bị hành động. Vì vậy, đến khi người bạn cùng phòng cuối cùng, Đồng Gia Thụ, ôm sách từ thư viện trở về liền nhìn thấy cả căn phòng đều là xác bong bóng vỡ, “…”Hai người vui vẻ là được rồi….Hôm sau đúng lúc là thứ bảy, Mã Yến Yến muốn tìm người cùng đi dạo phố mua quần áo, thế nhưng vị bạn học có thành tích thuộc top dẫn đầu khoa bên cạnh, Đồng Gia Thụ, lại trả cho cậu một đôi liễn. Liễn phải Đi dạo phố không bằng ngồi học bài’, liễn trái Mua quần áo không bằng ngồi học bài’, hoành phi Không gì bằng học bài’.Mã Yến Yến thừa nhận sai lầm của bản thân, ngoáy ngoáy lỗ tai một người ra ngoài đi dạo, đến tối cậu còn muốn đến tìm Lục Tri Phi, kết quả khi đến quán cà phê mới biết hôm nay người nọ không đi lúc này, Lục Tri Phi đã một mình đứng trước đầu đường Tam lý truân, trên tay nắm chặt chiếc thẻ chặn sách nọ, bắt đầu quanh quẩn tìm người. Lúc Mã Yến Yến gọi điện đến thì cậu cũng vừa vặn đang dừng lại nghỉ ngơi, ánh mắt dõi theo biển người mênh mông, không biết làm thế nào mới tìm được một cô gái chạy xe nào mình lại bị gã đạo sỹ kia lừa?“Này này? Tiểu Phi Phi, cậu đang ở đâu đó?” Mã Yến Yến dùng giọng điệu ngả ngớn hỏi.“Tớ có vài việc cần làm, có thể phải trễ một chút mới về phòng.”Lục Tri Phi vuốt ve tấm thẻ chặn sách phong cách cổ xưa trên tay, chuyện có liên quan đến yêu quái quá mơ hồ cũng quá nguy hiểm, cậu không muốn kéo cả Mã Yến Yến và Đồng Gia Thụ vào trong việc này.“Cậu có việc quan trọng gì cần làm sao? Cư nhiên xin nghỉ làm, có muốn tớ hỗ trợ xong? Tớ đã nói với cậu hiện tại tớ nhàn đến điên rồi, một mình đi dạo phố quả thực càng đi càng buồn bực…” Mã Yến Yến liên miên cằn nhằn như nói độc thoại, Lục Tri Phi lại nhạy cảm nghe được thanh âm của xe máy từ xa chạy tới liền vội vàng ngẩng đầu. Chỉ thấy một chiếc Harley màu đen lướt nhanh như điện qua trước mặt, luồn gió tạo ra khiến vạt áo của cậu tung lên phần phật.“Chờ một chút!” Lục Tri Phi theo bản năng nhấc chân đuổi qua, mà Mã Yến Yến ở đầu dây bên kia lại sửng sốt, “Chờ một chút?”Tiếng xe máy cứ thế xa dần, bất chợt ngừng lại, tựa hồ đã nhìn thấy Lục Tri Harley đen kia quay đầu nhanh chóng chạy về, thắng gấp trước mặt cậu. Người lái xe là một cô có gái mái tóc dài đỏ rực như lửa, cô ta tháo kính bảo hộ xuống, tư thế oai hùng hất hàm nhìn về phía Lục Tri Phi, “Lục Tri Phi?”Mở miệng, trong miệng còn đang ngậm đầy kẹo nổ magic pop[2].Lục Tri Phi nhìn đồng hồ trên điện thoại —— tám giờ tối, Tam lý truân, cô gái chạy Harley, không lập tức cầm điện thoại lên nói với Mã Yến Yến “Nghe này, nếu như cậu cảm thấy buồn chán thì hiện giờ lập tức lên mạng mua bong bóng, tìm người đưa tới ký túc xá. Đợi cậu thổi phồng rồi châm vỡ hơn trăm cái bong bóng đó Đồng Gia Thụ cũng đã từ thư viện trở về rồi.”Nói xong liền dứt khoát cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn Ngô Khương Khương, “Xin chào, tôi là Lục Tri Phi.”“Đạo sỹ đã nói chuyện với tôi rồi,” Ngô Khương Khương rất sảng khoái, “Lên xe đi, chuyện này tôi có thể giúp cậu.”Lục Tri Phi chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày mình sẽ cùng một con yêu quái chơi đua xe đêm ở Nhị vậy, Ngô Khương Khương là một con yêu quái, một con yêu quái đã hóa hình thành công lẫn vào xã hội loài người, đây là việc không thể nghi nửa giờ, Ngô Khương Khương dừng xe lại trước một cánh cửa nhỏ bằng gỗ tử đàn, cầm chìa khóa mở Tri Phi đánh giá xung quanh, ánh mắt lướt qua dãy ngô đồng Pháp cao to bên đường, nhìn thấy một tòa nhà lớn mang tính đại biểu của một trường đại học mới phát giác, hóa ra bọn họ đã về đến làng đại Yến Yến vốn là một người thích du lịch ngắm cảnh đã từng đề cập với cậu, khu vực này trước kia toàn là nhà cũ từ trước dân quốc, sau khi trải qua quy hoạch tu chỉnh, giật sập một ít nhà quá xuống cấp, lại dựa theo lối kiến trúc ban đầu xây lên không ít nhà hai tầng kiểu Tây, phong cách Châu Âu và Trung Quốc hoàn mỹ dung hợp cùng nhau, không những không khiến cho khung cảnh nơi này bị phá hoại mà còn tăng thêm rất nhiều hương vị tháng năm lắng đọng. Có vài căn nhà ở nơi này thậm chí còn được treo bảng chứng nhận văn vật văn hóa cần được bảo hộ, nói chung lại, người có thể mua nhà ở đây, không phú thì này chợt nghe một tiếng ken két’, Ngô Khương Khương đẩy cánh cửa bằng gỗ tử đàn nọ ra nhẹ chân bước gian phòng đen kịt không có ánh đèn, cảm giác thần bí và lạ lẫm tràn ngập, Lục Tri Phi ngẩng đầu nhìn ngói lưu ly trên nóc nhà và khung cửa sổ khắc hoa bị dây leo bám đầy mà thoáng chút chần chờ. Nhưng rất nhanh, bóng dáng của Ngô Khương Khương đã biến mất trong bóng tối, cậu không dám do dự nhiều nữa, lập tức theo vào cửa có lẽ là phòng khách, tạm thời có thể gọi nó là tiền thính, bởi vì nơi này không có đèn, lại là đêm đen như mực nên Lục Tri Phi cũng không thấy rõ lắm. Đi qua tiền thính, đẩy ra lớp cửa gỗ ô vuông khắc hoa, một đình viện nhỏ cứ thế hiện lên trước nhà này có chút giống tứ hợp viện rồi lại có chút không quá giống, trong đình viện có một ao nước nhỏ thiết kế độc đáo đặt sát vách tường, ba mặt còn lại là từng dãy phòng, cửa chính ở phía bắc, cửa sau hướng nam. Mà cánh cửa vừa rồi bọn họ bước vào, chính là cửa sau.“Suỵt, nhẹ chân một chút.” Ngô Khương Khương cong thắt lưng lén lút như ăn trộm, tư thế hiên ngang oai hùng vừa rồi phảng phất đều đã bị gió thổi bay. Dưới ánh trăng, Lục Tri Phi còn có thể thấy được luồng sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt Tri Phi nhớ kỹ lời căn dặn của đạo sỹ, không dám nói nhiều, đuôi mắt lại quét qua bốn phía. Bên cạnh cái ao nọ cũng không biết là trồng giống cây gì, bóng dáng gầy gò không vượt qua được tường vây, bên giàn hoa dựa vào tường lại bày trí không ít loại hoa xinh đẹp quý giá, mà những loại hoa cho dù đã vào mùa hay chưa lúc này đều đồng loạt nở rộ, đua hương khoe sắc. Quỷ dị nhưng lại đủ đẹp ngôi nhà này, yên tĩnh đến ngay cả một luồng gió cũng không dù tính cách của Lục Tri Phi trước giờ vẫn bình tĩnh ổn trọng, thế nhưng hiện tại cũng không nhịn được có chút khẩn trương. Ngô Khương Khương nhẹ nhàng dẫn cậu đi xuyên qua đình viện, dừng lại trước một cánh cửa gỗ đối diện với tiền thính khí nãy, đưa tay ra, “Đem thẻ chặn sách cho tôi.”Lục Tri Phi đưa qua, Ngô Khương Khương cầm lấy cẩn thận quan sát một chút, nét mặt lần đầu tiên để lộ sự trịnh trọng, “Thẻ chặn sách đã thu được, hiện tại sẽ giúp cậu mở thư phòng. Sau khi đi vào liền nghe theo chỉ thị của tôi, tuyệt đối không cần sờ mó lung tung, có nghe rõ không?”Lục Tri Phi gật Khương Khương cũng không nói thêm nhiều, đặt tay lên cửa dùng lực đẩy, hai phiến cửa gỗ đồng loạt mở ra, một mùi hương giấy mực mang theo ý vị thê lương của thời gian lập tức phả vào nháy mắt đó, Lục Tri Phi cảm giác bản thân tựa hồ thoáng cái đã xuyên qua thời không, vô cùng kỳ phòng rất lớn, kết cấu hoàn toàn theo kiểu cửa hàng cổ điển, bên tay trái có một quầy hàng, sổ sách và bàn tính vẫn còn yên vị ở đó, chỉ là đã phủ một tầng bụi thật dày. Bên tay phải là hàng loạt giá sách, cũng không phải giống như những nhà sách bình thường mà lại giống như thư phòng, thư viện cổ đại trong các bộ phim truyền hình. Thật nhiều quyển sách được đóng gáy bằng chỉ theo kiểu cổ sắp xếp chỉnh tề trên giá sách, Lục Tri Phi thậm chí còn thấy được không ít thẻ tre, quyển trục.“Khụ, khụ…” Ngô Khương Khương mở đèn, một tay bịt mũi miệng chống bụi, một tay tìm kiếm trên giá sách, “Loại chuyện như khai nhãn này trừ phi người kia tự mình ra tay bằng không cậu không cần nghĩ đến, thật sự quá nguy hiểm. Hiện tại biện pháp duy nhất giúp cậu chính là để cậu học chữ.”“Học chữ?” Lục Tri Phi nghi hoặc.“Là học chữ của yêu quái chúng tôi. Chữ có linh tính, cậu học xong nó liền đại biểu cậu nhận thức nó, cùng nó thành lập một loại liên hệ kỳ diệu. Cứ như vậy, cho dù cậu cùng cha cậu không thể gặp nhau, không thể chạm vào cũng có thể dùng văn tự để đối thoại.”“Thế nhưng… cha của tôi biết chữ của nhân loại.” Nếu dựa theo cách nói của Ngô Khương Khương, vậy hiện tại bọn họ cũng đã có thể trao đổi.“Cái đó không giống.” Ngô Khương Khương quay đầu lại nháy mắt vài cái, “Nơi này là yêu quái thư trai, chỉ có ở chỗ này cậu mới có thể bước lên cây cầu nối liền hai giới kia.”Trong lúc đang nói chuyện, Ngô Khương Khương rốt cục cũng tìm được quyển sách mình muốn, rút ra xem kỹ, “Quả nhiên không sai, chính là quyển này. Bản thể của cha cậu là thực vật, cây cối cũng có ngôn ngữ của riêng mình. Này, cậu cầm mà đọc, còn học được nhiều ít liền phải xem vận số của cậu.”Trong lòng Ngô Khương Khương hiện tại đã tràn đầy cảm giác thành tựu. Ai da, cô quả nhiên là một con yêu quái tốt bụng nhiệt tình.“Cảm tạ.” Lục Tri Phi mở sách, nhìn cả trang giấy tràn đầy ký hiệu như gà bới, “…”“Sư phụ dẫn vào cửa, tu hành ở mỗi người nha, cậu trai trẻ!” Ngô Khương Khương dùng sức vỗ vỗ vai Lục Tri Phi, nắm tay giơ giơ, ánh mắt tràn đầy sự cổ vũ, “Làm vị khách đầu tiên ghé qua nơi này từ sau khi Tân Trung Hoa lập quốc, tôi tin cậu có thể làm được..”Lục Tri Phi trầm mặc chốc lát, hỏi “Có từ điển sao?”Ngô Khương Khương cũng trầm mặc một hồi, hỏi ngược lại “Sách của toàn bộ yêu giới phần lớn đều ở nơi này, tổng cộng cũng chỉ nhiều như vậy, cậu nghĩ sẽ có con yêu quái nào rảnh rỗi tới mức biên từ điển sao?”“Được rồi.” Tuy rằng bất đắc dĩ nhưng Lục Tri Phi cũng chỉ có thể tiếp thu thực Khương Khương thấy vậy liền giáng một chưởng vỗ lên lưng Lục Tri Phi, hào hùng vạn trượng, “Phấn chấn một chút đi, mấy thứ chữ nghĩa này không phải nhìn một chút liền biết sao!”Lục Tri Phi bị vỗ đến thiếu chút nữa phun máu, thật vất vả nén qua một hơi, hỏi “Vậy có thể làm phiền cô chỉ điểm cho tôi một chút, chữ này là chữ gì…”Ôi chao? Người đâu?Lục Tri Phi chỉ cảm thấy bên người thổi qua một ngọn gió, bóng dáng của Ngô Khương Khương từ sớm đã không thấy nữa, vội vàng xoay người đi tìm, liền thấy đối phương ló đầu qua từ bên kia cánh cửa, nói, “Cậu cứ chậm rãi xem, sáng sớm ngày mai tôi đến đón cậu!”Dứt lời lập tức đóng cửa, nữ yêu này thật sự giống như một cơn gió, đến nhanh đi cũng cực Tri Phi hoài nghi đối phương có lẽ cũng không nhận ra những chữ này nên mới chạy trốn nhanh như vậy, hơn nữa động tác cẩn thận lúc đi qua đình viện vừa rồi của cô cũng khiến Lục Tri Phi rất lưu ý. Cô gái này là đang sợ hãi thứ gì đâu?Bỗng nhiên, cửa lại mở Tri Phi còn đang hoài nghi trong nhà này đã cất giữ bí mật không thể cho ai biết gì, chỉ thấy cánh cửa chậm rãi hé ra một khe hở, có bàn tay thon dài trắng nhợt sơn móng màu đỏ tươi nhẹ nhàng vói vào. Dưới tình huống không có ngọn đèn mà chỉ có ánh trăng mông lung, cái hình ảnh này muốn bao nhiêu dọa người liền có bấy nhiêu dọa đó, cái tay kia đặt một túi thức ăn xuống, “Chén mỳ cay[3] này để lại cho cậu làm đồ ăn khuya.”Lục Tri Phi câm lặng nửa ngày mới phun ra một câu, “Cảm tạ.”Ngô Khương Khương nhiệt tình thẳng thắn nghe được lời cảm ơn này thì trong lòng vô cùng vui vẻ rời khỏi thư phòng, tiếp tục đại nghiệp đua xe ở Trung Hoàn của mình. Cánh cửa gỗ tử đàn đóng lại, tại một khắc cuối cùng, có luồng gió lùa qua đình viện, mảnh ngói lưu ly chiết xạ hào quang bảy màu rọi lên những thân cây không rõ tên kia, cành lá chập chờn dao mảnh lá khô chao đảo đáp xuống hồ nước, không gian vốn không hề gợn sóng lại theo sự chập chờn của mặt nước xảy ra biến chuyển, tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc cũng tiếng nước hòa quyện tựa hồ sinh ra từng tràn nức nở nhỏ vụn.“Thơm quá nha, đây là mùi vị gì…”“Ta cũng rất muốn ăn…”“Thế nhưng chủ nhân còn chưa tỉnh…”“A, Tân Trung Hoa cũng đã lập quốc thật lâu rồi, vì sao chủ nhân còn chưa tỉnh chứ? Hức hức hức.”———————-1/ Xe Harley Một dòng motor nổi Kẹo nổ magic pop Thật ra chỉ là kẹo nổ thôi, nhưng mình không chắc tên gọi của nó và diễn tả như vậy các bạn có hiểu không nên cho thêm cái hiệu. Đây là loại kẹo dạng bột hoặc hạt nhỏ mà khi ta cho vào miệng, gặp nước sẽ nổ tí tách3/ Hủ tiếu cá cay Tên gốc 麻辣烫ma lạt năng, một món ăn phổ biến ở Trung Quốc với hương vị cay đặc trưng, thường được ăn chung với cá viên hoặc bất cứ kiểu đồ ăn gì bạn thích, có thể gần giống mỳ cay ở bên mình. Trợ lý thụ vs lão bản công, 1V1, He, sinh hoạt đầm ấm hằng ngày, đô thị kỳ đàm. Thần tiên ma quái, điềm văn. Diễn viên Lục Tri Phi, Thương Tứ. Phối hợp diễn Mã Yến Yến, Đồng Gia Thụ, Cửu Ca… đám ngưu quỷ xà thần ngơ ngác bệnh tâm thần Số chương 142 Chương Yêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía đông. Thật sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối là vạn năm lão bất tử. Mà hắn vì muốn thích ứng hoàn cảnh thời hiện đại liền mời một trợ lý sinh hoạt. Trợ lý mới là nhân vật chính, dung nhan đẹp đẽ, chữ viết xấu xí, thích nói chuyện cười lạnh, có thể hành động liền tận lực không nói lời nào, một khi mở miệng liền trực tiếp đem ông chủ độc nghẹn chết. Vì vậy, câu chuyện này, có độc. —- o0o —- Tác phẩm giản bình Mây mờ tan đi, trăng tròn soi người đến, xốc lên một tấm màn đô thị kỳ đàm. Yêu quái trong thiên văn chương này được một đám cố sự xâu chuỗi với nhau, cùng phác họa một bức tranh phù thế, nơi mà cả người và yêu đều có thể cùng tồn tại. Có câu chuyện về Tạng Hồ thích đem gương mặt của mình ra làm emoticons khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc. Có câu chuyện xuyên qua thời không từ một bức ảnh cũ thời dân quốc, khiến người ta có cảm thấy kỳ quái cũng có cảm giác ấm áp. Tình cảm của hai nhân vật chính sẽ chậm rãi lên men dọc theo những cố sự xảy ra, cũng như một câu tác giả đã viết trong thiên văn này “Ta biết đôi mắt của người đã lịch lãm chê chán danh sơn đại xuyên, mà ta chỉ là một tòa núi xanh thấp bé chốn Giang Nam. Thế nhưng nghìn cánh buồm nhẹ lướt qua, núi xanh vẫn mãi chờ nơi ấy.”

yêu quái thư trai